I sat down with Mau Mau & Raz from the club Elevator in Shanghai and discussed their view on dance music culture and life in Asia. Followed by 2 hrs of their set recorded live at Savage, Hanoi. 1st hr Raz, 2nd Hr Mau Mau.

GRAZ: Chúng ta đang có mặt tại đây cùng với Mau Mau và Raz. Phát sóng trực tiếp từ Savage, Hà Nội.

Cảm ơn các bạn đã đến với buổi phát thanh. Hãy bắt đầu với Sam. Sam đã khởi đầu một công việc kinh doanh tương tự như Savage ở Thượng Hải và đã hoạt động một thời gian, hãy cho chúng tôi biết đôi chút về club của bạn. Nó mở cửa khi nào và có bao nhiêu người đến? Hãy chia sẻ tình hình hiện tại để mọi người có thể hiểu được những gì bạn đang làm tại Thượng Hải.

Mau Mau: Okay. Trước hết, xin cảm ơn đã cho chúng tôi cơ hội tới đây. Phải nói rằng đêm qua cực kỳ thú vị. Vâng, club đó được gọi là Elevator. Chúng tôi khai trương vào tháng Tư, khoảng tám tháng trước, và vẫn còn khá mới mẻ. Nó hơi nhỏ ít nhất là đối với tiêu chuẩn ở Thượng Hải. Sức chứa của nó khoảng 150 đến 200 người. Bố cục của club khá cơ bản. Nó là một quán bar kiêm sàn nhảy, có loa và có một số bàn. Tôi cho rằng nỗ lực của chúng tôi cũng tương tự như ở đây, một địa điểm chất lượng để mọi người đến nhảy và nghe nhạc, chủ yếu là nhạc house, techno và disco. Chúng tôi mở cửa từ thứ tư đến thứ bảy và đôi khi cả chủ nhật. Âm nhạc cho các ngày trong tuần là hip hop, funk và cuồng nhiệt hơn đôi chút.

GRAZ : Điều gì đã lôi kéo bạn làm điều này. Có phải xuất phát từ việc chơi DJ hay không? Bạn có nền tảng về âm nhạc không hay điều gì trong nền văn hóa nhạc dance lôi cuốn bạn để bạn cống hiến, và tạo nên điều gì đó trong lĩnh vực này?

Mau Mau: Tôi cho rằng chơi DJ là lý do đầu tiên. Tôi đã chơi DJ khoảng mười năm rồi, tôi đã ở Thượng Hải được chín năm và trong vòng sáu hay bảy năm qua tôi làm quảng bá tiệc và đó là điều tôi rất thích. Lý do chính để tôi ở lại đó là để chứng kiến nó phát triển. Thật thú vị khi chứng kiến những địa điểm mới được mở ra và các buổi diễn bắt đầu diễn ra theo cách chưa từng có trước đây, và thấy mọi người trong cộng đồng nhạc ngầm (underground) lớn mạnh. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đó là điều tôi muốn làm cho đến tận gần đây. Nhưng trong vài năm qua đã xảy ra một số điều. Thứ nhất, một club được gọi là Lola ở Trung Quốc là nơi chúng tôi đã đặt lịch trước, nơi đó khá hay, họ có âm thanh tốt, đầy đủ tiện nghi như tại đây và có một sàn nhảy rộng và tại đó luôn có những buổi tiệc chất lượng. Cách đây chừng một năm rưỡi, họ đã chuyển sang địa điểm mới và có những đối tác mới tham gia. Nó được mở bởi 3 DJ người Tây Ban Nha và nó là một nơi chuyên về âm nhạc tại Thượng Hải, đặc biệt là nhạc house và ít nhạc house thương mại. Đó là căn cứ của chúng tôi, và là một trong những nơi duy nhất để đến và khi họ chuyển đi, nó nhanh chóng trở thành một nơi phục vụ đồ uống, đặt bàn và liên hoan.

GRAZ: Vậy là có một khoảng trống cần được lấp phải không?

MAU MAU: Đúng vậy nó đã tác động lớn đến nhiều người trong chúng tôi, cảm giác như chúng tôi mất đi một căn cứ địa vậy. Tại thời điểm đó, tôi may mắn được đi du lịch nhiều hơn chút ít so với những năm trước đó. Tôi trở về nhà, ở New York đôi lần, rồi bắt đầu tới Tokyo nhiều hơn. Và ở những nơi đó tôi đã có nhiều đêm đi chơi thú vị rồi khi kết thúc tiệc tôi đã nghĩ rằng nếu Thượng Hải có một nơi như thế, nơi đó sẽ như là nhà vậy. Đó là điều khiến tôi bắt đầu suy nghĩ. Tôi biết club hoạt động ra sao, thấy những địa điểm bạn bè mở ra tôi cũng hình dung được một phần công việc và tôi cũng thấy sự căng thẳng, thời gian, công sức để mở một club và tôi không thực sự thích làm quảng bá (promoter) mà chỉ muốn làm trong một tối thôi.

GRAZ: Hãy mô tả cho chúng tôi bức tranh chín năm qua tại Thượng Hải và dù không phải chủ sở hữu club nhưng nó đã thay đổi ra sao trong văn hóa nhạc dance? Bạn có thấy bất kỳ lý do chính nào cho sự phát triển hay không? Hãy cho chúng tôi biết nó đã thay đổi ra sao và bây giờ nó như thế nào?

MAU MAU: Nó đã thay đổi rất nhiều. Lần đầu tiên tôi đến đó học tập là năm 2006 và lúc đó chỉ có hai quán bar bình dân nhỏ chơi nhạc ngầm. Điều thú vị là lúc đó có một số địa điểm lớn hơn, thương mại hơn chơi pha trộn nhiều dòng nhạc không quá thương mại và họ có những vũ trường rộng. Khi còn là sinh viên tôi đã chia thời gian để tới một vài club lớn trong số này. Đó là lúc tôi thấy cuốn hút bởi nhạc dance. Ngoài ra tôi đã lớn lên tại một nơi không có nhạc điện tử hay club gì hết. Tôi lớn lên tại Maine thuộc miền Đông Bắc Mỹ. Tôi đi học tại Massachusetts nơi có những thị trấn nhỏ với một vài quán bar nhưng không hẳn là club. Do đó đối với tôi, Thượng Hải thực sự là màn mở đầu. Theo thời gian, những không gian lớn đó, mang tính thương mại nhưng được định hướng vũ trường, đã biến mất. Đã có một sự phân cách khi mà những địa điểm thương mại chỉ tập trung vào các bàn và phục vụ đồ uống và họ có nơi để mọi người khiêu vũ và bay nhưng với định hướng âm nhạc ít hơn khi xét về các khách hàng thường xuyên. Chí ít nó có vẻ như vậy và rồi giới underground đã phát triền. Tôi cho rằng nó đã đi từ vài quán bar bình dân nhỏ tới 7 hay 8 club hoặc hơn như hiện nay. Những nơi này hiện chơi những nhạc ít thương mại hơn.

GRAZ: Tình hình hiện tại ra sao? Có phải mọi người đang nhảy theo thứ nhạc mà họ không biết, rằng họ chỉ muốn nhảy và tụ tập quanh những người khác hay không? Nó đã trở nên bình thường chưa? Giới trẻ và những người lớn tuổi hơn có đón nhận nó tại Thượng Hải hay không?

Mau Mau: Tôi nghĩ là có. Sự thực là tình hình có thể hỗ trợ số lượng địa điểm như hiện nay, đến một mức độ nào đó về âm nhạc. Điều đó phải đúng ở khía cạnh nào đó. Tại Thượng Hải nói chung bất kỳ địa điểm underground nào, đám đông thường tụ tập bởi họ có không gian để nhảy, có vẻ họ thích tiệc tùng hơn là âm nhạc. Không có nhiều người tìm hiểu tỉ mẩn về âm nhạc nhưng không khí tiệc thì tuyệt vời. Với người bản địa, chắc chắn đó là điều đáng chú ý. Tôi nhận thấy đã có thêm nhiều người quan tâm và tham gia vào hoạt động về đêm này. Có một số địa điểm lớn hơn hiện khá đông và phổ biến trong giới trẻ. Nếu không tới những không gian này có thể họ đã ở một nơi kiểu phục vụ đồ uống, nhưng họ đã bắt đầu quyết định sử dụng thời gian của mình trong những căn phòng bê tông rộng, cùng bạn bè vui chơi tại sàn nhảy thay vì ngồi quanh bàn uống nước.

GRAZ: Raz này, bạn đã tham gia vào lĩnh vực này tại Thượng Hải và là một phần của Elevator. Hãy cho chúng tôi biết chút ít, từ góc nhìn của một DJ, bạn đã chứng kiến sàn nhảy thay đổi ra sao, mọi người đón nhận âm nhạc mới thế nào và mức độ cuồng nhiệt của nó đến đâu?

RAZ Man. Khá là thú vị, đôi lúc tôi cảm thấy tôi không được chơi nhạc mà mình thích, đôi lúc khi có một đám đông và một buổi tối tuyệt vời thì tôi có thể tự do khám phá và chơi những nhạc “ngoại đạo”. Tôi nghĩ nó tùy thuộc vào từng đêm. Tùy thuộc những người tham gia vào đêm đó. Nhưng đúng vậy, Elevator là một trong những nơi mà tôi cảm thấy có phần được tự do chơi nhạc mà mình muốn và có thể hòa mình vào âm nhạc. Đôi khi có những người bước tới và nói: “Này, anh có thể chơi nhạc nào sung hơn được không?” GRAZ NÓI THÊM “và bạn đáp nhạc thế này là quá sung rồi đúng không?”

Có vẻ như được lựa chọn nhỉ? Tôi phải bay và tôi cũng cố gắng phục vụ họ. Đôi khi ta phải làm theo yêu cầu và có thể như vậy là chính xác, nhưng đôi khi có thể từ chối. Thực tế là điều đó đã xảy ra. Một câu chuyện buồn cười. Cách đây một tháng, chúng tôi đã ở trong tình huống đó. Một số người đến sớm còn tôi đang chơi nhạc rất nhẹ nhàng, và ở Thượng Hải họ muốn nhạc phải có nhiều năng lượng. Tôi khởi đầu có phần trầm lắng và một cô gái bước tới: “Anh có thể chơi nhạc gì đó sung hơn được không?” Và tôi đã đáp: “Không được, chưa phải lúc.” Rồi dần dần buổi tiệc trở nên cuồng nhiệt hơn và đêm đó đã rất tuyệt vời, và tôi cho rằng mọi người cũng nghĩ vậy. Họ ở lại đến lúc cuối cùng, vậy là nó có hiệu quả, họ thực sự tận hưởng toàn bộ chuyến hành trình âm nhạc. Vậy là tùy trường hợp, tất cả phụ thuộc vào những người tham gia, bản thân bạn và tâm trạng của bạn hôm đó nhưng cũng có khi tôi hơi bay và nói “Thôi được. Tôi sẽ chơi nhạc gì đó sung hơn nữa.” Và tôi đành chào thua.

GRAZ: Và ở đó cuồng nhiệt tới mức nào? Ý tôi là có những người cởi cả quần áo. Có người nhảy đến tận sáu giờ sáng điều vẫn diễn ra tại Thành phố New York và Béc-lin được 20 năm rồi nhưng tại những nơi như Thượng Hải và Việt Nam, chúng tôi đang cố gây dựng và nó còn mới mẻ. Ở Thượng Hải thì thế nào? Có thể kể cho chúng tôi vài câu chuyện minh họa không?

RAZ: Cuồng tới bến luôn. Thật đó…

GRAZ: Anh có bị người ta ném đồ lót không? Có ai nhảy lộn vòng tại sàn nhảy không?

RAZ Thỉnh thoảng có vài người không mặc áo, tùy thuộc vào buổi tiệc. Hầu hết là Michael Signorelli. Kiểu hơi bị quá khích. Cũng hơi tiêu cực một chút. Có rất nhiều người muốn được tới bến và cứ tiếp tục như thế. Họ muốn đến buổi tiệc này, rồi tiệc sau, rồi tiệc sau sau nữa. Nhưng lý do không được ấm lòng cho lắm. Nó đến từ việc theo đuổi…. Tôi không rõ nữa, kiểu như là bám riết lấy buổi tiệc quá vậy. Điều này rất phổ biến ở Thượng Hải. Nếu bạn thử nghĩ, đó đúng là một môi trường căng thẳng. Một mặt là giao thông, còi xe inh ỏi, v.v. nhưng mặt kia là những đêm rất tuyệt vời ví như khi tan tiệc bạn lại có mặt ở nhà một người mới quen đêm đó, và bạn ở trong phòng khách cùng sáu người khác tận hưởng một buổi hậu tiệc tuyệt vời trên tầng 32 nhìn xuống Bến Thượng Hải hay đại loại như vậy. Như chủ sở hữu những căn hộ đó, chắc ông ta là một tay môi giới chứng khoán hay gì đó, cảm giác như kiểu tôi đang ở nơi quái nào vậy?

GRAZ: Có vẻ là một hiện tượng chung trong giới nhạc dance và tôi đoán chắc các bạn đều kinh qua điều này, đó là có một nỗi buồn luôn gắn liền hoặc có điều gì đó mà bạn thấy được cả trong những club thành công nhất. Thực sự bạn có thể cảm nhận được nỗi buồn hoặc một liệu pháp nào đó mà mọi người tại vũ trường đang trải qua và tôi nghĩ điều đó quan trọng. Bạn đã nói rằng Thượng Hải là một môi trường đầy căng thẳng. Cũng rất giống Hồng Kông. Dĩ nhiên, tại đây Việt Nam thì mức độ kém hơn nhiều nhưng có một điều chắc chắn là, lý do các bạn tạo nên một môi trường là âm thanh tuyệt vời, âm nhạc tuyệt vời. Và đó là điều quan trọng. Liệu pháp tương tự đang diễn ra và chúng tôi chắc chắn sẽ trải nghiệm điều đó tại đây ở Savage nơi mà mọi người cảm thấy yên tâm khi nhắm mắt và khiêu vũ với những người họ chưa bao giờ gặp mặt cho đến tận bình minh.

RAZ: Về việc đó, chúng ta đều có những đêm như vậy phải không? Những đêm khi phần đen tối của ta theo đuổi thứ gì đó tệ hại, nhưng rồi ta cũng có những đêm huyền diệu tại những nơi như Savage hay Elevator và những địa điểm thân thiện khác. Ta có thể nhắm mắt và cảm nhận tình yêu lan tỏa trong không gian và điều đó thật đáng giá. Và rồi khi đã chứng kiến và cảm nhận điều đó, sẽ dễ dàng hơn để nhận biết mặt tối và nói rằng “Được thôi. Đó không phải là điều mình cần. Mình cần thêm điều này.” Và đúng thế. Tôi nghĩ chúng ta cần một thứ trên con đường tìm kiếm thứ khác

GRAZ: Ai là những vị khách mời yêu thích mà bạn có, và ai là người tạo dấu ấn đặc biệt không kể đến Raz tại Elevator?

MAU MAU: Chỉ có Raz thôi.

MAU MAU: Tôi nghĩ tới hai đêm có không khí nổi bật. Một là Bambinou, anh ấy thực sự đã “cày nát” nơi đó, mọi người thực sự rất kích động. Thượng Hải là một cộng đồng Pháp rất lớn và người Pháp yêu thích techno hơn bao giờ hết. Anh ấy là một người đàn ông rất quyến rũ, có điệu nhảy lôi cuốn. Và tại Thượng Hải người ra rất nhạy bén trước những ai đang tận hưởng bản thân. Không có quá nhiều người thuộc kiểu gãi cằm với âm nhạc, sự thật là người ta nhận ra khi người chơi nhạc đang cảm thụ âm nhạc và điều đó tiếp thêm năng lượng cho họ. Và đối với club, chúng tôi đang nỗ lực khuyến khích sự kết nối đó. Không đặt DJ quá cao hoặc quá xa mọi người và không rọi đèn quá sáng vào DJ đến nỗi họ không thể nhìn thấy sàn nhảy. Anh ấy đã chơi khoảng 5 tiếng rưỡi và đi qua tất cả các thể loại từ techno của anh ấy cho đến classic house và khiến mọi người nhảy với những thứ âm nhạc sâu sắc, kỳ lạ hơn mà tôi không nghĩ anh ấy sẽ chơi hoặc mọi người ủng hộ đến thế. Hồi đầu khai trương, giờ đóng cửa khá sớm là 4:30, do đó 4:45 hay 5:00 đã là một đêm muộn đối với chúng tôi. Và tối đó lúc 5:15 chúng tôi nhìn sàn nhảy vẫn thấy khoảng bốn người được cồng kiệu trên vai những người khác trong khi trần nhà của chúng tôi khá thấp, cảm giác lúc đó như giờ đỉnh điểm vậy, trong khi thông thường đây đã là giờ quét dọn. Kornel Kovacs, thực sự rất tuyệt vời. Thực sự vô cùng tuyệt vời. Có một buổi khác khi mà anh ấy rất vui và mọi người đã hưởng ứng theo. Peter Van Hoosen cũng rất tuyệt vời. Đối với tôi dòng nhạc techno mà anh ấy sáng tạo và chơi rất thú vị vì nó khá mới mẻ với tôi và nó có âm hưởng sâu lắng, mê hoặc hơn những gì người ta quen nghe tại các buổi tiệc ở Thượng Hải.

GRAZ: Và mọi người thích chứ?

MAU MAU: Vâng, phản ứng của họ đối với anh ấy là rất tuyệt vời, Điều thú vị ở đây là anh ấy không phải là tuýp người trình diễn lôi cuốn. Anh ấy là DJ đỉnh cao. Anh ấy có vẻ chỉ hơi quan tâm đến việc mình đang làm suốt cả buổi mà thôi.

GRAZ Tôi đoán chắc rằng các vị thính giả của chúng ta quan tâm đến những nhân vật bản địa đang làm việc tại club. Những gì họ đang làm xung quanh lĩnh vực này và âm nhạc họ đang sáng tạo.

 

Mau Mau: Mia, tôi nghĩ đây là người đầu tiên xuất hiện trong đầu. Cô ấy đến từ Thành Đô. Đã sống tại Canada một thời gian. Nhưng là một phần quan trọng trong giới này ở Thượng Hải. Đã thiên về nhạc techno đến nay một khoảng thời gian rồi. Cô ấy là người rất thành công với tư cách nhà sản xuất trong năm ngoái, điều đó rất thú vị bởi Thượng Hải là một nơi có khá ít DJ. Và thực sự không nhiều nhà sản xuất, đặc biệt khi xét đến quy mô ở đó. Do đó chứng kiến có người thực sự tìm ra một nét nhạc. Một nét nhạc cá nhân. Chứng kiến nó phát triển thực sự rất thú vị. Cô ấy chạy tiệc tại club mỗi tháng một lần và đó là một trong những không khí tuyệt vời nhất. Ở Thượng Hải hiện nay đặc biệt là với khán giả bản địa, những thứ thiên về techno là những thứ lôi cuốn nhất. Chúng tôi không phải là một địa điểm lớn và thành phần tham gia ở Elevator thay đổi lớn qua từng đêm.

GRAZ: Có những ai đến đó vậy? Có sự pha trộn chứ? Gay, Thẳng, Già, Trẻ, Chủ ngân hàng? Dân dị?

RAZ: Tôi nghĩ nó pha trộn nhiều. Cũng tùy thuộc từng đêm. Ở Thượng Hải có một điều là vô cùng dễ dàng để đi tới ba hay bốn club trong một đêm.

GRAZ: Bởi vì chúng gần nhau ư?

MAU MAU: Vâng gần nhau, cũng như taxi rất rẻ và mọi thứ đều trong một khu vực và hầu hết các nơi đều không tính phí phục vụ. Cho nên chẳng có lý do gì khiến họ phải suy nghĩ khi dành một tiếng uống một cốc nước tại nơi này rồi nhảy sang một nơi khác.

RAZ: Rất nhiều người lên kế hoạch cho buổi như thế này: chúng ta sẽ đến Dada trước tiên, rồi đến Shelter, rồi đến Elevator, rồi đến Amber và rồi chúng ta sẽ về nhà cậu này.

MAU MAU: Tôi cảm thấy thú vị nhất khi đám đông có sự pha trộn giữa những người đang sinh sống tại nước ngoài (ex-pats) và dân bản địa. Có một điều rằng club Lola như tôi đã nói là một club hay nhưng chỉ toàn dân ex-pats, tiệc ở đó thì tuyệt vời nhưng không có cảm giác giống Trung Quốc.

RAZ Tôi cho rằng đó là một trong những điều mà Elevator đang làm khiến tôi thích thú. Chúng ta đang nói về Mia, và những nhân vật địa phương khác đang tạo ra rất nhiều giai điệu hay như deep19. Tôi nghĩ điều tôi thích ở Elevator là, không chỉ phục vụ dân expat mà còn thúc đẩy các tài năng bản địa và để họ có lượng người theo dõi của riêng mình, và đối với tôi điều đó là tối quan trọng. Đó là việc gây dựng một cộng đồng bền vững tại Thượng Hải bởi vì là những người nước ngoài, chúng tôi chỉ tới đó trong hai, ba năm, một số người như Sam và tôi ở đó lâu hơn nhưng chúng tôi cũng phải đi. Và rồi khi đi để lại sau lưng điều gì, một club vắng bóng người ư?

Mau Mau: Đùa rằng “cuộc hành trình nước mắt và bất hạnh, và người ta nói, tôi vừa nghe thứ quái quỷ gì vậy?”

 

GRAZ: Từ những gì các bạn đã nói, có vẻ như tình hình ở Thượng Hải khá sinh động, phát triển tốt và khá nóng, và tôi biết có thứ gì đó chắc chắn đang sục sôi trên toàn châu Á. Chúng ta có chung chí hướng về âm nhạc, ngồi tại đây, club của chúng tôi ở Việt Nam, nói về các bạn tại Thượng Hải, và có những điều tuyệt vời khác đang diễn ra khắp khu vực. Các bạn mong muốn đưa nó tới đâu, tầm nhìn của các bạn cho Elevator là gì?

Mau Mau: Thành thật mà nói tôi rất tệ trong khoản lên kế hoạch dài hạn. Mới đây tôi nói chuyện với một người bạn đang điều hành một club khác với định hướng thiên về nhạc bass, và có một nhãn hiệu nhạc bass bản địa, một nhóm mới nổi được gọi là Genome ở Thượng Hải. Hiện nay đối với thế hệ trẻ hơn đi đến các club. Sự tiếp xúc với nhạc underground lần đầu của họ thường thông qua nhạc bass, hip hop và kiểu như vậy, và bạn bắt đầu thấy có thêm những nhóm người bản địa sản xuất. Nó cũng có một yếu tố hướng đi nghệ thuật đi cùng với âm nhạc mà chúng ta yêu thích giữa nhạc house, techno và disco, nó thực sự là một thứ định hướng theo ex-pat. Đối với tôi, tôi đã có những cơ hội tuyệt vời với tư cách là một DJ và một nhà quảng bá nhưng tôi cũng biết một phần là bởi lâu nay ở Trung Quốc và Thượng Hải có một định kiến rằng nếu bạn là người ngoại quốc mọi người sẽ nghĩ bạn giỏi, vậy nên được chứng kiến sự thay đổi này thực sự rất thú vị. Đó là điều tôi mong muốn nhìn thấy ở những nhóm và nhãn hiệu bản địa này trong dòng nhạc house và techno. Dòng nhạc mà chúng tôi nỗ lực khuyến khích lan tỏa là một không khí tại vũ trường cũng như về khía cạnh âm nhạc và sản xuất; và tôi nghĩ bước đi kèm theo chính là chứng kiến mọi người kết nối trong khu vực. Có các bước hành động bởi vì tôi nghĩ có điều gì đó khiến mọi người yêu thích DJ và sản xuất tại Trung Quốc. Có rất ít nhà sản xuất Trung Quốc thực hiện bước nhảy để chứng tỏ mình bên ngoài lĩnh vực của họ, và tôi nghĩ đối với nhiều người hơi khó để tưởng tượng họ có thể làm được. Những DJ mà họ đi theo đều đến từ các quốc gia khác. Có một khoảng cách và hơi khó để hình dung, nên việc chứng kiến có người trở thành hình mẫu cho người khác, những người đổi hướng và bắt đầu đi diễn và có một cuộc sống âm nhạc thực thụ và hiểu rằng làm điều đó là khả thi.

GRAZ Đó chắc chắn là tầm nhìn chung của chúng ta. Đặc biệt điều mà Ouissam đi tiên phong là chúng ta nên làm việc hướng tới sự thay đổi đó để châu Á có thể được như châu Âu. Điều đó đang bắt đầu tại đây. Sự liên kết giữa tất cả những địa điểm này ban đầu đã cho phép các DJ hoạt động ngầm và đang nổi đi biểu diễn. Cũng như cung cấp nền tảng cho những tài năng địa phương phát triển đến trình độ khi mà người châu Âu phải quay sang châu Á để có được thứ âm nhạc đặc biệt. Chắc chắn nó đang diễn ra tại vũ trường này.

 

MAU MAU: Với club, điều chúng tôi đang nỗ lực là tạo ra một không gian nơi mọi người tin tưởng vào thứ âm nhạc họ đến để lắng nghe và khiêu vũ. Bởi tôi nghĩ, về khía cạnh đẩy mạnh sự kết nối của châu Á, một phần lớn là mọi người không chỉ đến để xem các buổi biểu diễn châu Âu, mà họ sẽ đến và có được trải nghiệm với những nhân vật tuy có thể không có lượng người theo dõi và sự tiếp cận rộng rãi, nhưng họ có những điều thú vị đến từ một quốc gia lân cận. Rằng họ trông chờ có một buổi tối tuyệt vời với những nhân vật quen thuộc với văn hóa họ hơn.

RAZ Tôi nghĩ một bộ phận lớn tại châu Á vẫn là một tờ giấy trắng khi nói về âm nhạc. Béc-lin đã vững chắc, các club ở châu Âu cũng đã vững chắc, và cả ở Mỹ. Tại đây khá giống một tờ giấy trắng và đối với tôi được ở đây và tiếp tục công việc là đủ rồi. Và từ đó, dần dần sẽ có những thứ phát triển từ đó. Có thể có mặt và mang đến một không gian để mọi người cùng đến nghe thể loại nhạc này là đủ, đó là bước đi đầu tiên.

GRAZ: Quãng thời gian thú vị! Vâng. Cảm ơn các bạn, thứ nhất vì đã mang lại không khí tuyệt vời đến vũ trường tối qua và thứ hai vì đã trở thành một phần trong đại gia đình của chúng tôi. Các bạn đã tham gia cùng với người dẫn chương trình, Graz và Ouissam Bố già ở hậu trường, Vincent tôi nghĩ đã ngủ mất rồi. Vâng đúng thế. Phát sóng trực tiếp từ Savage, Hà Nội. Chào tạm biệt các bạn!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Color Transmit © 2017