Bezier Joined us in Hanoi for his set at Savage, We learned about Honey Soundsystem his entry to dance music. Tiếng Việt được dịch tại colortransmit.com

Phỏng vấn: Bezier
GRAZ: Tôi đang có mặt cùng với Bezier. Cảm ơn bạn đã đến với buổi phát thanh.

BEZIER: Cảm ơn đã cho tôi cơ hội đến với chương trình.

GRAZ: Tại sao chúng ta không bắt đầu bằng việc bạn kể cho mọi người biết về thành phố nơi bạn sinh sống, về đội mà bạn đang tham gia và tình hình ở San Francisco nhỉ?

BEZIER: Tôi đến từ San Francisco. Tôi đã sống tại đó khoảng mười một năm rồi. Tôi chơi DJ với một đội có tên là Honey Sound System. Chúng tôi là một hội nghệ thuật và âm nhạc dành cho dân queer. Nhưng chúng tôi cũng tổ chức rất nhiều buổi tiệc với nhiều đối tượng tham gia khác nhau từ giới tính thẳng, gay, les, queer, mọi đối tượng trên đời.

GRAZ: Nó có vẻ rất giống với điều chúng tôi đang nỗ lực thực hiện ở đây, tại club của chúng tôi ở Việt Nam gọi là Savage. Đó là lý do vì sao chúng tôi rất cảm ơn bạn đã tham gia vào buổi phát thanh này. Vậy, cảm giác ra sao khi được lớn lên tại San Francisco trong thập niên 90 với bối cảnh khiêu vũ và điều gì thực sự đã đưa bạn đến lĩnh vực đó?

BEZIER: Vâng, tôi đã lớn lên tại Nam California. Tôi bắt đầu đi tới các buổi rave từ năm 96, 97. Đó thực sự là lần đầu tiên tôi ở trong một môi trường kiểu đó nơi có rất nhiều người yêu thích âm nhạc và khiêu vũ, và cũng tách biệt khỏi những nơi được nhiều người chú ý đến, những gì chúng tôi có tại Nam California là kiểu hoạt động ngầm, giữa tất cả những club khác chính thống hơn và có lẽ cũng đáng e ngại hơn.

GRAZ: Bạn có cảm thấy dễ dàng hơn để là chính mình khi được bao bọc bởi chính hiện tượng âm nhạc và điều đó có giúp bạn hạ những rào cản và cảm thấy thoải mái hơn không?

BEZIER: Tôi nghĩ phần lớn sức hút đầu tiên và trước nhất là từ âm nhạc. Nhưng cũng từ sự ủng hộ mà bạn thấy được từ tất cả những người đến nhảy khác. Tôi nghĩ khi đi vào những không gian này, bạn sẽ cảm thấy như kiểu có một sự che chở bao bọc lấy mọi người, nên tôi cho rằng điều đó tạo nên một không gian an toàn, có thể gọi như vậy, cho những ai không thuộc tuýp chính thống, không thuộc những điều quá hiển nhiên ngoài kia, mà cho những ai có cách suy nghĩ riêng nhưng có thể tìm thấy sự ủng hộ xoay quanh âm nhạc và khiêu vũ.

GRAZ: Và đó là lý do chính để bạn tiếp tục theo đuổi âm nhạc và lĩnh vực nhạc sàn phải không?

BEZIER: Tôi cho rằng qua năm tháng cường độ trong công việc của một nhóm và cá nhân mỗi chúng tôi, trong việc chơi nhạc tại rất nhiều club khác nhau trên khắp đất nước và thậm chí thế giới là chúng tôi luôn luôn tìm kiếm những không gian với mức độ che chở tương tự xung quanh những người đến xem chúng tôi cũng như tận hưởng âm nhạc chất lượng cao mà không quá, như tôi nghĩ, thị trường hay rẻ tiền.

GRAZ: Và bạn cũng đi từ một nền tảng âm nhạc. Nên tôi cho rằng nó kết hợp rất tốt. Bạn bắt đầu với nhạc cổ điển hay đi thẳng vào nhạc điện tử (synths) và những dòng tương tự như vậy?

BEZIER: Tôi đã bắt đầu từ lúc bảy hay tám tuổi. Tôi lúc nào cũng muốn chơi một nhạc cụ gì đó. Tôi khởi đầu với vĩ cầm nhưng tôi đã hơi quá khích đối với thầy dạy của mình. Nên việc đó đã chấm dứt trong vòng một năm, rồi tôi đã chuyển sang saxophone, học chơi nhạc Jazz khoảng tám năm, từ tiểu học đến khi rời trung học, và rồi từ đó trên tay tôi lúc nào cũng có một nhạc cụ dù cho tôi đã quyết định muốn mua một bàn DJ hay thậm chí tập chơi guitar điện và các nhạc cụ khác. Tôi nghĩ cuối cùng, do tôi có kinh nhiệm đến nhiều buổi rave, vào cuối những năm 90 tôi đã tự nhiên bị lôi cuốn bởi nhạc điện tử. Do đó tôi đã chọn DJ và cũng bắt đầu tích góp thêm thiết bị điện tử. Đại loại đó là con đường tôi đã đi.

GRAZ: Bạn có thấy mình như một cỗ máy (synth-head) không? Bạn hiện có rất nhiều dụng cụ đúng không?

BEZIER: Tô có nhiều dụng cụ nhưng tôi không coi mình như một cỗ máy mà tôi sẽ nói rằng tôi chỉ biết cách vận dụng những thiết bị này tốt nhất như tôi có thể tưởng tượng ra thôi.

GRAZ: Và trong số thiết bị đó bạn có món đồ ưa thích nào không?

BEZIER: Hiện nay, nền tảng cơ bản trong tất cả bài hát của tôi đều từ trống Linn Drum và nó là nhạc cụ điện tử đầu tiên của tôi được mua tại nơi được gọi là Black Market Music tại San Francisco hiện đã đóng cửa với giá khoảng 200 đô la và tôi đã phải nhờ nhà thiết kế bảng mạch gốc tại L.A. sửa nó. Về cơ bản đó là nhạc cụ khởi đầu các bài hát của tôi. Tôi cũng sử dụng SX-101 và từ hai thứ đó tôi bắt đầu phát triển các bản nhạc rồi tôi đưa những thứ khác vào như Juno Sixty hay Poly để thêm nhiều lớp vào âm nhạc.

GRAZ: Bạn có nhận định gì đầu tiên là về lĩnh vực nhạc sàn hiện nay tại San Francisco, và nó đã thay đổi ra sao trong vài năm qua, và tiếp đến nhận định của bạn về bối cảnh nhạc sàn toàn cầu, trong âm nhạc và club cũng như trong lĩnh vực nhạc gay?

BEZIER: Tôi cho rằng khi chúng tôi bắt đầu tại San Francisco, chúng tôi ở một thời điểm khi thị trường đã sụp đổ. Rất nhiều người mất việc làm còn những người khác thì rời khỏi thành phố. Nó như một khu vực chết chóc đối với nhiều dòng nhạc, club và khiêu vũ. Chúng tôi đã đi vào để lấp chỗ trống. Nhưng ngay sau khoảng hai hoặc ba năm, chúng tôi đã nhìn thấy nguồn lao động công nghệ chảy vào, cả tiền và thêm nhiều sự sung túc, và điều đó về cơ bản đã chuyển hóa thành phố thành thứ gì đó chúng tôi không thực sự nhận ra nữa. Chúng tôi cũng đã thấy những nhóm khác bắt đầu mọc lên tại các thành phố khác như Pittsburgh có House Honcho, New York có Wrecked và Chicago có Men’s room, điều đó đã dẫn lối cho những điều mà chúng tôi đang làm để những sàn nhảy này rộng mở cho dân queers và tất cả những đồng minh của chúng tôi và bất kỳ ai yêu thích nhạc dance chất lượng.
GRAZ: Bạn có cảm giác rằng nó có sức sống và đang phát triển tốt tại Mỹ không?

BEZIER: Tôi nghĩ hiện giờ do cuộc bầu cử, rất nhiều người, có nhiều điều chưa rõ ràng đang hiện diện trong đầu óc họ nhưng tôi cũng biết khao khát được tiếp tục thúc đẩy điều đó là rất mạnh mẽ. Nên tôi nghĩ có thể sẽ có rất nhiều thách thức nhưng theo một cách sáng tạo, chúng ta có lẽ sẽ mở ra điều gì đó vượt xa những gì chúng tôi vẫn đang hướng tới trong tất cả những năm trước đây.

GRAZ: Đã đến lúc thêm tý nhiệt!

BEZIER: Đúng vậy! Đã đến lúc phải thêm tý nhiệt rồi!

GRAZ: Thật tuyệt. Bạn có nhận định gì về bối cảnh nhạc sàn toàn cầu? Bạn đi biểu diễn DJ, lưu diễn tại châu Âu tại những địa điểm tuyệt vời nhất tại đó, bạn chơi nhạc tại châu Á và hiển nhiên tại các bang trong nước, bạn đã làm việc này được khá lâu rồi. Vậy, bạn có thể giải thích cho chúng tôi, đâu là nhận định của bạn về lĩnh vực này và tình hình nó thế nào. Không phải theo nghĩa lành mạnh hay không, mà đơn thuần mô tả cho chúng tôi cách bạn hiểu về nó?

BEZIER: Tôi cho rằng từ kinh nghiệm cá nhân đi tới các club, đi sàn nhảy tại Mỹ và so sánh nó với những gì tôi đã trải nghiệm tại châu Âu và cả châu Á, tôi nghĩ rằng dù là nơi nào trong số đó, luôn có sự nhiệt tình lớn đối với những gì mà chúng tôi đang làm. Nó cũng giống mức độ hứng thú mà chúng tôi có được từ đám đông sân nhà của mình, nhưng tôi nghĩ tôi cảm thấy bình thường hơn nhiều khi ở châu Âu bởi mọi người đã quen thuộc với điều này. Bạn có những không gian này để nghe nhạc, để nhảy và để hợp tác hay giao lưu. Cảm giác rất tự nhiên. Tôi nghĩ so với Mỹ, chúng tôi đã dành rất nhiều thời gian để xây dựng môi trường kiểu đó và việc đi tới châu Âu đã khẳng định nỗ lực đó, kể cả khi tôi tới Bắc Kinh và Thượng Hải và chơi nhạc tại những club ở đó, sự nhiệt tình tại đó cũng lớn như vậy không chỉ vì nó mới mẻ hơn nhiều mà còn, bạn biết đấy mọi người, tôi cho rằng điểm chung cho mọi thứ và kể cả với đám đông sân nhà của chúng tôi là cơn khát sự mới mẻ, không truyền thống và không quá hiển nhiên. Và tôi cho rằng đó là điều tốt bởi vì nó giúp thỏa mãn nhu cầu tìm kiếm những điều mới lạ và cũng như tìm kiếm những thứ luôn được mặc định.

GRAZ: Và đối với những ai không có cơ hội đến với các buổi tiệc Honey Soundsystem, bạn có thể kể một chút về nó không? Nó được tổ chức thường xuyên không? Có bao nhiêu người đến? Không khí như thế nào? Ở đó có gì?

BEZIER: Đối với Honey Soundsystem, tôi nghĩ điều bạn sẽ tìm thấy là rất nhiều gương mặt mới từ những nguồn gốc khác nhau. Ý tôi là bạn sẽ bắt gặp những người đam mê tìm hiểu âm nhạc, những người thích nhảy nhót, những người từ những ngày đầu của rave đến xem những điểm chung giữa những gì chúng tôi đang làm và những gì đã xảy ra trong quá khứ. Bạn sẽ bắt gặp nhiều màu da. Bạn sẽ gặp nhiều người mà bạn không nghĩ rằng họ yêu thích dòng nhạc tương tự, những người ngồi cùng phòng với bạn như các quản lý điều hành hay thậm chí tổng giám đốc trong các công ty nhất định hay thậm chí tán gẫu với những người đóng giả phụ nữ. Và chúng tôi cũng có chính sách mở cửa rất thoải mái và hoan nghênh.

GRAZ: Để vào có khó không?

BEZIER: Không, trừ khi có hàng dài đã xếp hàng được vài tiếng, khoảng giữa đêm.

GRAZ: Và có khoảng 500 người?

BEZIER: Nó phụ thuộc vào kiểu sự kiện, nếu chúng tôi có sự kiện Pride hoặc năm mới, số người có thể lên tới 1200-1600. Thông thường, khi chúng tôi tổ chức sự kiện tại Mighty, chúng tôi có tới 600-700 người trong ba ngày cuối tuần.

GRAZ: Bạn có dành nhiều thời gian trong phòng thu không?

BEZIER: Tôi cố gắng duy trì lịch biểu mà tôi có thể theo được khi nói về công việc và âm nhạc. Ví như tôi cố gắng và dành ít nhất khoảng 4-5 tiếng một ngày, giống một ngày làm việc nhưng với một lịch biểu ít khắt khe hơn.

GRAZ: Bạn đã bao giờ thử chơi nhạc cụ thực sự chưa? Và áp dụng nhạc Jazz vào âm nhạc của bạn?

BEZIER: Có chứ. Thực tế có một dấu hiệu ra mắt trên các đĩa thu của Honey Soundsystem một vài tháng trước trong năm nay. Tôi đã dành rất nhiều thời gian ở nhà em trai tôi để solo jazz ngẫu hứng trên nền nhạc house và cuối cùng cũng cho ra đời thứ mà tôi rất tự hào chỉ vì tôi có ước mơ có thể chơi Jazz solo thật phiêu. Nhưng tính tôi nhút nhát nên tôi không công bố cho đến khi tôi cảm thấy tự tin hơn.

GRAZ: Khoảnh khắc tuyệt vời nhất hay điên rồ nhất mà bạn có trong một buổi tiệc Honey Soundsystem là gì?

BEZIER: Tôi nhớ có một lần, có lẽ là một trong những buổi tiệc mới đây chúng tôi thực hiện. Chúng tôi tìm tới Jeffrey Sfire, một người bạn tốt của tôi, để nhờ hạ màn buổi tiệc cuối cùng trong chuỗi sự kiện hàng tuần được tổ chức tại Holy Cow, sau đó nó đã trở thành sự kiện hàng tháng hoặc nửa tháng. Nhưng tại thời điểm đó, tôi đã dùng quá nhiều popper hoặc có lẽ một ít Adderall và tôi đã hầu như bất tỉnh và đánh nhạc hết công suất, nhưng có điều là, tôi không biết nữa, tôi nghĩ không còn cách nào khác cho một trong những buổi tiệc cuối cùng của năm. Tôi nghĩ đó có lẽ là kỷ niệm đáng nhớ nhất khi tôi phải chật vật suốt cả buổi tối. Chúng tôi hít popper, ai đó đã cắt quả bí ngô và đổ Popper lên khắp quả bí để hít.

GRAZ: Tôi đã từng ở nhiều sàn nhảy và mọi người đánh đổ cả chai popper lên mặt sàn và mọi người…

BEZIER: Bay!

GRAZ: Đúng vậy! Cảm ơn bạn đã đến với chúng tôi, BEZIER. BEZIER sẽ chơi một vài giai điệu cho chúng ta ngay sau đây. Vâng đúng thế. Hãy gọi những thành viên còn lại trong đội Honey Sound System và thể hiện đi, BEZIER.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Color Transmit © 2017