The Godfather of Vietnam Dan Bimong joined us for some records and a chit chat. We talked about his Journey to Vietnam and where The Observatory came from and where it’s going.

Opening Track of this episode is Anonstop – “Seaside” (Thee Loving Hand Tough Talk remix) buy here

Phỏng vấn Hibiya Line

GRAZ: Tôi đang ở đây cùng với Dan từ Observatory tại Sài Gòn. Rất vui khi bạn tham gia cùng chúng tôi. Cảm ơn bạn đã đến với buổi phát thanh.

HIBIYA LINE: Cảm ơn.

GRAZ: Bạn hãy kể đôi chút về Observatory và bản thân để mọi người có thể hiểu sơ lược về bạn.

HIBIYA LINE: Observatory là một club chuyên về nhạc house và techno tại Sài Gòn. Nó ra đời cách đây 3 năm, thiên về hoạt động như một trung tâm văn hóa. Đầu tiên chúng tôi ở trung tâm Quận 1. Chúng tôi có một không gian triển lãm (gallery space) – một quán cà phê. Nó mở cửa hàng ngày và được dùng với nhiều mục đích bao gồm việc tổ chức tiệc càng lúc càng nhiều. Sau một năm hoạt động ở trung tâm, chúng tôi phải di dời bởi vì tiếng ồn gây khó chịu và may mắn tìm được một địa điểm khác tại cảng, gần sông. Tính đến bây giờ, nó đã hoạt động như một câu lạc bộ đêm (night club) được hơn hai năm.

GRAZ: Không còn là phòng triển lãm nữa ư?

HIBIYA LINE: Không còn phòng triển lãm nữa. Khái niệm của Observatories chưa được định hình đầy đủ. Tôi muốn nói hiện tại nó là một club, nhưng một ngày nào đó chúng tôi phải chuyển đi do khu vực bị tái cơ cấu, nó có thể chuyển thành một thứ khác nhưng luôn có âm nhạc.

GRAZ: Bạn có khởi đầu với âm nhạc như thế nào? Bạn thích âm nhạc từ nhỏ hay con đường nào đã dẫn bạn đến nhạc dance?

HIBIYA LINE: Nhạc dance ư? Tôi bắt đầu đi tới các club và buổi tiệc từ rất sớm, chủ yếu là hip hop và disco. Có lẽ đó là vào giữa những năm 90 và tôi duy trì việc đó hơn 10 năm. Tôi đến với nhạc điện tử thông qua dòng nhạc drum and bass vào cuối thập niên 90. Bởi vì lĩnh vực đó tại Thụy Sĩ là rất rộng lớn, và tôi là người gốc Thụy Sĩ. Cuối những năm 90, tôi bắt đầu đến những buổi tiệc drum and bass, dần tiếp cận electro nhiều hơn rồi đến nhạc house và techno. Tôi là một người thích nghe hơn thích nhìn khi đến các buổi tiệc. Hồi học đại học, một vài giáo viên và bạn học của tôi là những DJ và họ có một chỗ tại Lausanne, nơi tôi học tập tại Thụy Sĩ. Và tôi đã đến những buổi tiệc của họ, một không gian đã dẫn tôi đến gần hơn với house và techno. Thực ra, hầu hết họ không chơi DJ mà sản xuất âm nhạc và biểu diễn trực tiếp. Tôi rất thích việc đó. Năm 2005, tôi khởi đầu với một số thiết bị và chơi nhạc sống, chỉ biểu diễn trực tiếp mà thôi. Kết quả rất khả quan. Sau đó cùng với một số bạn bè khác, chúng tôi bắt đầu một dự án tên là Digital Natives. Cơ cấu (Set up) của nó rất đặc biệt. Chúng tôi làm việc với Serato, máy tính và một Maschine, các sampler và chúng tôi đã có một buổi biểu diễn remix trực tiếp trên sân khấu. Theo đó, chúng tôi bắt đầu có rất nhiều lịch diễn nhưng do tất cả chúng tôi đều đang làm việc, chúng tôi không có đủ điều kiện để thực hiện việc đó mỗi khi được đặt diễn. Sau đó, tôi đã bắt đầu chơi DJ và cảm thấy rất thích. Tôi chấm dứt sản xuất và trở thành một DJ. Chúng tôi đã làm vậy và đồng thời chúng tôi cũng bắt đầu quảng bá cho các club và lễ hội tại Thụy Sĩ. Và như vậy, trong tôi có hai khía cạnh, một nhà tổ chức và một người biểu diễn trong lĩnh vực này, tuy thiên về một nghệ sĩ hơn.

GRAZ: Và bạn đã tới Việt Nam vì âm nhạc hay lý do nào khác?

HIBIYA LINE: Một nửa trong tôi là người Việt. Tôi đã đến Việt Nam lần đầu tiên vào năm 1999 với gia đình của tôi. Lần đầu tiên tới Việt Nam, tôi biết rằng họ muốn tới đây để có một trải nghiệm cuộc sống, nhưng thì tôi không bao giờ muốn đến đây mà không có dự án nào. Tôi đang sống ở Thụy Sĩ thời gian đó. Tôi cũng muốn, một lúc nào đó, được điều hành một địa điểm. Năm 2009, tôi được mời chơi nhạc lần đầu tiên tại thành phố Hồ Chí Minh và đã gặp Jas, một nhân vật chính trong lĩnh vực âm nhạc, lĩnh vực âm nhạc điện tử, trong đó một vài người khác tổ chức các buổi tiệc. Tôi nhận thấy đang có một sự thay đổi và bởi vì tôi muốn có trải nghiệm cuộc sống tại Việt Nam. Thế là tôi tham gia vào dự án này. Tôi đã đến Việt Nam vào năm 2012 để thực hiện Observatory. Đó là kế hoạch.

GRAZ: Công việc hồi đầu như thế nào, hồi bạn mở địa điểm về nghệ thuật, âm nhạc và thiên về underground tại Quận 1? Công việc có dễ dàng không? Có nhiều người bắt nhịp được ngay với điều bạn đang làm, hay cũng cần một khoảng thời gian để gây dựng cộng đồng và văn hóa cho dự án?

HIBIYA LINE: Việc đó cần thời gian. Tôi đến Việt Nam vào năm 2012, và chúng tôi không mở club ngay lập tức mà sau đó một năm rưỡi. Trong suốt năm đầu, tôi chạy tiệc ở nhiều địa điểm khác nhau. Một trong những dự án chính được gọi là Optimist Club, diễn ra vào các ngày thứ năm trong một quán bar rất nhỏ và tôi đã mời mỗi tuần một DJ để chơi nhạc, luôn luôn là house, disco và techno. Đó là nơi chúng tôi bắt đầu tạo ra một cộng đồng nhỏ bởi lẽ lúc đó chưa có ai cả. Có một số người chơi nhạc techno và house nhưng không hợp với cách của chúng tôi. Chúng tôi đã bắt đầu với nó, rồi sau đó gần một năm tôi gặp Nic Ford và Dan Lo, những người cũng đang chạy tiệc riêng của họ. Họ chia sẻ tầm nhìn giống tôi về việc tổ chức các sự kiện nên chúng tôi đã hợp sức cùng nhau và tạo ra một nhóm (collective) được gọi là EAOC. Nic là Dan là Eclectic Aesthetic còn tôi là Optimist Club. Đó là nguồn gốc của E.A.O.C. Chúng tôi bắt đầu tổ chức tiệc hàng tháng tại những địa điểm khác nhau và sau một năm rưỡi gây dựng cộng đồng, chúng tôi đã mở Observatory. Khi chúng tôi bắt đầu, ít nhiều mọi người cũng biết kỳ vọng gì ở chúng tôi bởi vì chúng tôi đã có thương hiệu về âm nhạc. Nhưng phải mất khoảng một năm sau đó để mọi người hiểu về Observatory bởi vì nó không chỉ về âm nhạc mà liên quan đến nghệ thuật hay trình chiếu và những kiểu sự kiện khác. Khái niệm của nó chưa được định hình rõ ràng, mọi người khó biết chính xác chúng tôi là ai, chúng tôi đang làm gì. Tôi cho rằng thương hiệu của chúng tôi được định hình khi chúng tôi chuyển sang Quận 4 sau một năm, và trở thành một câu lạc bộ đêm thuần nhất.

GRAZ: Tôi không biết bạn được nghe điều này nhiều chưa nhưng bạn là một hình tượng rất được coi trọng trong lĩnh vực âm nhạc tại châu Á, rất được tôn trọng. Một số người gọi bạn là một trong những lão làng, người đang đẩy mạnh lĩnh vực này tại đây, và rằng bạn là người có tầm nhìn, và điều đó thực sự đang giúp ích cho toàn bộ khu vực. Vậy theo quan điểm của bạn, tình hình hiện tại của châu Á ra sao khi nói về nhạc dance? Bạn đã chứng kiến sự chuyển mình của nó hơn 5 năm qua, không chỉ trong thành phố của riêng bạn mà còn như một phần trong cộng đồng nhạc dance lớn hơn là châu Á. Bạn cảm nhận như thế nào về nó? Bạn cho rằng nó sẽ đi về đâu?

HIBIYA LINE: Khó mà biết được nó sẽ đi về đâu. Khi tôi đến, tôi không biết nhiều về các quốc gia khác, ngoại trừ Thái Lan bởi tôi đã sống tại đó một năm trước khi đến Việt Nam, nhưng chúng tôi đã mở Observatory. Tôi cho rằng khi đó cũng là lúc tôi bắt đầu kết nối với những con người khác khắp châu Á. Và một trong những người đầu tiên tôi gặp ngoài ở Thái Lan và Việt Nam là Ouissam và chúng tôi đã thực hiện các lịch đặt trước cùng nhau. Tôi cũng không chắc, đó là khi lĩnh vực này bắt đầu có bước ngoặt từ 3 năm trước, khi chúng tôi bắt đầu với Observatory nhưng cũng có thể do trước đây tôi không được kết nối nhiều, tôi có ấn tượng rằng trong vòng 3 năm qua chúng tôi thấy các DJ đến với châu Á, đặc biệt là Đông Nam Á cũng như Trung Quốc và Hàn Quốc, chỉ đi lưu diễn trong khu vực đó. Điều đó chưa có trước kia. Do dó đối với tôi, thực sự có những sự thay đổi đang xảy ra trong vòng 3 năm qua, và bạn có thể thấy nó đang trở nên mạnh mẽ hơn.

GRAZ: Đó là điều mà chúng tôi đã đề cập trước đây trong buổi phát thanh. Điều chúng ta đang tham gia có vẻ là một mạng lưới những DJ underground quốc tế đến lưu diễn tại đây. Điều đó rất tuyệt bởi nó kết nối chúng ta với phần còn lại của thế giới. Hãy nói về những người bản địa, những ai thầm yêu mến Observatory, những nhà sản xuất nhạc. Bạn có cảm nhận gì về người bản địa và cư dân tại khu vực châu Á?

HIBIYA LINE: Trước khi có Observatory, không có một nơi nào chuyên về dòng nhạc này. Để lĩnh vực này thực sự nổi lên là khá khó, bởi chúng tôi không chắc liệu có còn hoạt động nếu quán bar thay đổi hay không. Chúng tôi sẽ tổ chức các sự kiện trước khi chúng tôi thay đổi hướng âm nhạc. Và tất nhiên việc có một club sẽ khiến lĩnh vực này mạnh hơn, và tạo lượng khán giả để dòng nhạc này tồn tại một cách đều đặn. Và để các DJ được tiếp cận với phần còn lại của thế giới thông qua Observatory bởi vì chúng tôi có những vị khách quốc tế. Đặc biệt đối với tôi, MadderModes nhà sản xuất bản địa của chúng tôi tên là Nic Ford, anh ấy có thể phổ biến âm nhạc của mình thông qua Observatory. Điều đó rất tốt.

GRAZ: Đối với những ai chưa có may mắn đến Observatory, bạn có thể vẽ một bức tranh về nơi đó cho họ được không? Ví dụ như có bao nhiêu người, lịch biểu diễn, mức độ cuồng nhiệt, hay club mở cửa muộn đến khi nào? Bạn có thể miêu tả như thế nào, hiện tôi không có mặt ở Observatory?

HIBIYA LINE: Nó bắt đầu vào buổi tối và nhạc bắt đầu chơi lúc 9 giờ. Mọi người đều biết chúng tôi mở muộn. Chúng tôi ở cảng, không có hàng xóm, do đó chúng tôi không có thời gian đóng cửa. Chúng tôi có thể mở đến lúc nào tùy ý. Đó là điều may mắn. Mặt khác bởi vì mọi người biết vậy nên thường đến rất muộn. Cơ bản, căn phòng có thể chứa tới 350 người. Tính trung bình, chúng tôi có khoảng 200 người vào cuối tuần. Chúng tôi mở cửa từ thứ năm đến thứ bảy, ba tối một tuần. Vào thứ năm, đến 90 phần trăm là các DJ địa phương, nhưng trong suy nghĩ của những người đến Observatory, họ không chỉ đến uống nước và về nhà. Người nào đến cũng nhảy cả buổi tối đến tận sáng. Những ngày cuối tuần có thể rất cuồng nhiệt. Đúng vậy.

GRAZ: Tôi liên tục có được những bức ảnh từ những người bạn chơi DJ tại đó hoặc từ những người dân địa phương tại Sài Gòn về những chuyện điên khùng của khán giả như treo lơ lửng trên xà nhà và đu những dây leo được làm tạm thời tại club. Bạn có thể kể một trong những câu chuyện điên rồ nhất đã xảy ra tại Observatory được không?

HIBIYA LINE: Mỗi buổi cuối tuần là một câu chuyện điên rồ. Tôi đang nghĩ nó luôn diễn ra vào buổi sáng. Club của chúng tôi có những ô cửa sổ và khi mặt trời chiếu qua lúc 6 giờ sáng mọi vật bắt đầu nhuốm màu vàng. Từ 5 giờ chỉ có những người đam mê thực thụ và những người bạn của tôi còn lưu lại, nhưng cũng có khi lên đến 30 người. Tôi nhớ đêm nhạc Geigling tháng tư năm trước, một người bạn đã gọi cho tôi lúc 8 giờ sáng và nói “Tôi vừa ngủ quên và bỏ lỡ mọi thứ rồi”. Thực lòng, tôi nghĩ lúc đó mới là thời điểm tuyệt nhất nên tôi nói “Không đâu, bạn không bỏ lỡ điều gì cả. Nó đang diễn ra mà.” Và anh ấy đến ngay lập tức. Khoảng 8.30 sáng, chúng tôi nảy ra ý tưởng điên rồ là treo tất cả đồ nội thất lên trần nhà với những sợi dây thừng. Ghế ngồi cứ lơ lửng bên dưới trần nhà và chúng tôi ngồi đó cảm giác như đang lộn ngược. Rất vui. Một bữa khác. Chúng tôi gom mọi thứ có thể, chỉ trừ kim bàn DJ, để làm một sân quần vợt ngay giữa sàn nhảy. Và rồi chúng tôi đã chơi một giải đấu ngay giữa sàn nhảy.

GRAZ: Bạn muốn đưa nó đến đâu? Tôi muốn nói bạn muốn làm gì với Observatory trong vòng 5 năm tới?

HIBIYA LINE: Tôi đã luôn nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu trở thành điều gì đó với một thời gian xác định. Giờ thì tôi đang bắt đầu nghĩ khác, nhưng chắc chắn chúng tôi vẫn muốn nó tồn tại lớn mạnh nhất có thể. Tôi không muốn mở rộng nó. Tôi muốn duy trì quy mô, duy trì tinh thần của nó mà thôi. Đó là ý tưởng chính. Trong năm tới, chúng tôi muốn chạy một nhãn hiệu âm nhạc với Nic Ford và phát hành một số sản phẩm. Ngoài ra, do hiện nay tôi phải làm mọi việc trong club, khá tốn nhiều thời gian, nên tôi muốn tìm ai đó có thể giúp tôi điều hành công việc hàng ngày để tôi có thể tập trung hơn về mặt lập trình nhạc. Như thế sẽ rất tốt. Đó là một cơ hội lớn bởi vì tất cả lịch đặt trước đều tự đến. Chúng tôi không bao giờ chủ động liên hệ, người ta tự tìm đến chúng tôi. Chúng tôi vẫn có rất nhiều người tìm đến nên vẫn có thể chọn lựa trong những cơ hội tuyệt vời để làm một chương trình theo sở thích. Nhưng trong giai đoạn tới, nếu tôi có thể đưa những nghệ sĩ của mình và giúp họ kiếm những buổi diễn quanh châu Á thì rất tuyệt vời.

GRAZ: Bạn có cho rằng châu Á trong vòng 5 năm tới sẽ đạt được những gì châu Âu hay Mỹ đã từng hay không? Tôi cảm nhận có điều gì đó đang sôi sục trên toàn châu Á, đặc biệt giữa những club mà chúng tôi đã đề cập trước đây như Corner, Elevator, Savage, Observatory. Bạn có cho rằng nó có khả năng hợp nhất thành một tuyến đầu với một thương hiệu âm nhạc trong môi trường club và sẽ nổi lên trong thời điểm hiện tại hay không?

HIBIYA LINE: Khó có thể nói trước, có lẽ một phần của Trung Quốc hoặc có lẽ Hàn Quốc. Tôi có ấn tượng rằng những club tại Thái Lan, Việt Nam, Hồng Kông hay thậm chí Philippines. Đối tượng là pha trộn giữa dân expat (người sinh sống ở nước ngoài) và dân bản địa, và chúng được phát triển hầu hết dành cho người bản địa. Tôi không rõ nữa. Có thể mất nhiều thời gian hơn dự tính. Tôi cho rằng, đặc biệt từ kinh nghiệm của tôi ở Việt Nam, và cùng lúc ở châu Á, cộng đồng này rất lớn khi chúng ta coi tất cả những người này được kết nối với nhau. Tôi nghĩ nếu ta đặt hết tất cả các club và những người trong lĩnh vực này tại châu Á vào chung một thành phố, có lẽ nó thậm chí nhỏ hơn Béc-lin, do đó rất khó đoán. Hiện nay càng ngày càng có nhiều những lễ hội diễn ra, do đó nó đang trở nên chính thống hơn, phổ biến hơn, nhưng có lẽ nó sẽ chuyển biến thành thứ gì đó khác. Tôi hy vọng như vậy bởi như thế rất thú vị.

GRAZ: Ok. Cảm ơn bạn đã đến và chơi nhạc tại Savage. Cảm ơn đã tham gia buổi phát thanh. Chúng ta sẽ được nghe bạn chơi một số bản thu trong một tiếng ngay bây giờ. Vâng, đúng vậy. Cảm ơn bạn đã đến với Color transmit.

HIBIYA LINE: Cảm ơn Graz, tôi rất vui được có mặt tại đây.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Color Transmit © 2017