What an Episode! Alex from Tokyo tells us about his first true love, a bank in Tokyo in the 90’s and continues his tales from Paris, and schools us on NYC’s scene.

Phỏng vấn Alex đến từ Tokyo

GRAZ: Chúng ta đang có mặt tại đây cùng với “Alex đến từ Tokyo”. Trên thực tế, anh ấy không đến từ Tokyo. Vâng căn bản là như vậy. Anh ấy là một trong những người thú vị nhất và tính đến nay, một trong những người tốt bụng nhất mà tôi từng gặp trong giới âm nhạc và tôi cảm thấy cực kỳ vinh hạnh khi anh ấy tham gia chương trình phát thanh này. Tôi rất nóng lòng muốn được phỏng vấn anh ấy. Thứ nhất là bởi anh ấy là một con người tuyệt vời, thứ hai là bởi anh ấy là người có quan điểm thấu đáo. Anh ấy đã theo đuổi công việc của mình trong một khoảng thời gian dài. Anh ấy đã dành nhiều thời gian tại Pháp, quê hương gốc của mình, và cũng có một khoảng thời gian vừa đủ tại Tokyo để có thể được gọi là “Alex đến từ đó”. Anh ấy đã từng ở New York và hiện nay đã quay trở lại châu Âu. Anh ấy có một nhãn hiệu thu âm, đồng thời là một DJ đỉnh cao. Anh ấy có một công ty âm thanh có tên là Phonon. Chúng là những chiếc tai nghe mà tôi đang sử dụng, chúng rất tuyệt. Xin phép không dài dòng nữa, chào mừng Alex!

ALEX: Merci beaucoup (Cảm ơn rất nhiều), Graz! Rất vui khi được có mặt tại đây!

GRAZ: Bạn có một câu chuyện dài, vậy bạn có thể ngược dòng thời gian và kể cho mọi người biết từ đầu câu chuyện cho đến bây giờ được không? Hãy kể thật chi tiết về những địa điểm và kinh nghiệm của bạn với tư cách một nhạc công và một thành viên trong cộng đồng âm nhạc.

ALEX: Được thôi! Chuyến hành trình của tôi khá dài và vẫn còn đang tiếp diễn. Trước tiên, về tên của tôi, Alex đến từ Tokyo. Tôi là người Pháp, và tôi đoán chắc rằng hầu hết mọi người cũng nhận ra điều đó qua chất giọng vẫn còn khá nặng của tôi. Tôi sinh ra tại Paris. Gia đình tôi đã chuyển đến Thái Lan khi tôi mới ba tuổi. Cha của tôi đã lớn lên tại Tokyo vào thập niên 50, thời đại học ông đã học về các nền văn hóa châu Á và ước mơ của ông là được trở lại nơi này. Thế nên chúng tôi đã đến Bangkok vào năm 1977. Chúng tôi đã sống ở đó một năm, rồi đến Hồng Kông vài tháng, và sau đó dừng chân tại Tokyo khi tôi được bốn tuổi rưỡi. Tôi đã dành trọn tuổi thơ ấu và niên thiếu của mình tại đó. Tôi đi học tại trường Lycee Franco-Japonais de Tokyo (một ngôi trường Nhật-Pháp tại Tokyo) cho đến khi học đại học. Tôi đã có 14 năm lớn lên tại Tokyo. Tại đây có một cộng đồng lớn những người Nhật yêu mến Pháp, do đó từ khi còn nhỏ, tôi đã may mắn được tiếp xúc với người Nhật. Tôi có những người bạn đến từ châu Âu, Nhật Bản, và quốc tế. Tôi qua lại giữa họ và từ khá sớm mọi người bắt đầu gọi tôi là “Alex de Tokyo” hay “Alex đến từ Tokyo”, và nó đã trở thành biệt danh của tôi. Khi quyết định trở thành DJ vào đầu thập niên 90 – lúc tôi tới Paris để học đại học – tôi nhận thấy con người tôi là một sự pha trộn giữa Pháp, Nhật Bản và phần còn lại của thế giới, và tôi nên gọi mình là “Alex đến từ Tokyo”.

GRAZ: Hãy kể đôi chút về việc bạn đến với DJ ra sao từ khía cạnh âm nhạc.

ALEX: Cha tôi là một nguồn cảm hứng lớn, ông ấy hiện vẫn là một người đam mê âm nhạc và âm thanh. Tôi còn nhớ hai cha con đã nghe rất nhiều nhạc blue khi ở nhà. Cha mẹ tôi có một nhóm bạn rất thú vị ở Tokyo và họ đã tổ chức tiệc với nhau. Mẹ tôi thích nhảy và tôi nhớ cha tôi có những cuốn băng mix dành cho những buổi tiệc. Họ dẫn tôi đến những buổi tiệc đó và tôi còn nhớ mình ngồi bên cạnh xem cha chơi những cuộn băng cát-sét rồi ngủ gật lúc nào không biết. Trông thấy họ nhảy và vui vẻ, tôi thực sự bị cuốn hút ngay từ nhỏ.

Rồi tôi bắt đầu chơi nhạc trong các buổi tiệc sinh nhật của bạn bè. Tại trường Lycee Franco-Japonais de Tokyo, một số học sinh lớp trên rất đam mê âm nhạc và chơi tiệc. Hồi đó là thập niên 80, Tokyo có một sức sống mạnh mẽ và một bầu không khí hạnh phúc vui vẻ. Những học sinh này tổ chức những buổi tiệc thú vị tại trường vào cuối mỗi học kỳ. Những buổi tiệc của trường Pháp rất nổi tiếng trong cộng đồng trường quốc tế. Khi họ tốt nghiệp, tôi cùng với hai người bạn Pháp và Nhật của mình đảm nhiệm những buổi tiệc đó. Ba người chúng tôi thành lập một đội có tên là FYA, theo tên của chúng tôi: François, Yorijiro và Alex – FYA Sound System.

Đây là thời điểm tôi bắt đầu chăm lui tới những clb tại Tokyo. Vào thời gian đó, năm 1987 và 1988, nhạc acid house, house và techno bắt đầu bùng nổ. Điều thú vị là các câu lạc bộ tại Tokyo luôn theo kịp thế giới, kể cả trước đây và hiện nay, họ chơi thứ âm nhạc đang được chơi tại New York và London. Chúng tôi có tất cả những bản thu âm mới nhất từ khắp nơi trên thế giới. Tại Tokyo cũng có một số cửa hàng bán băng đĩa chất lượng. Tôi đã thường xuyên đến các cửa hiệu này cùng với cha tôi và sau đó tôi đến cùng với François và Yorijiro trên những chiếc xe scooter vào mỗi tuần. Chúng tôi đến những cửa hiệu băng đĩa tại Shibuya và Roppongi và mua những bản thu mới. Qua những cửa hiệu đó, tôi quen biết một người mua băng đĩa tên là Wave. Anh ấy giới thiệu tôi đến một clb có tên là The Bank, không xa Roppongi, trong một căn hầm. Nó được bài trí như một ngân hàng, khá nhỏ và bí mật. Tôi nhớ mình đã đến đó suốt cả tuần cùng với vài người bạn và clb đó đã thay đổi cuộc sống của tôi. Nó hoàn toàn khác biệt so với những “sàn disco” khác tại Tokyo. Chúng tôi đến đó từ rất sớm. Âm thanh không to lắm nhưng rất chính xác. Họ có một đèn nháy, một đèn lazer. Có một anh chàng người Nhật lớn tuổi đeo cặp kính tròn và đội một chiếc mũ bé xíu, anh ta đứng ngay dưới quả cầu gương và giơ tay lên trời. Anh ta để đèn lazer chiếu trực diện. Tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh đó trong đời, nó khiến tôi nổi da gà. Họ chơi những dòng nhạc mà trước đây tôi chưa từng biết đến và đó là một cú sốc văn hóa thực sự. Chúng tôi uống tới say và về nhà trên chuyến tàu cuối cùng, nhưng tôi cảm thấy cực kỳ bay bổng.

Và thế là tôi – một cậu học sinh Pháp 14 tuổi – bắt đầu đi sâu vào âm nhạc và giới clb ngầm. Cứ mỗi thứ sáu và thứ bảy, tôi lại đến The Bank. Đôi lúc tôi ngủ quên trên những chiếc loa. Tôi kết bạn với những DJ và nhân viên, những người đang quan tâm đến những dự án và clb khác. Họ kể với tôi về một địa điểm mới có tên là “Another World”, nó nằm trong một căn hộ nhỏ. Đó là một clb trái phép tại Nishi-Azabu, một quận nằm giữa Shibuya và Roppongi. Đó là một nơi rất cuồng nhiệt và là điểm đến thường xuyên của tôi. Nơi này trở nên quan trọng đối với Francois, Yorijiro và tôi đến nỗi khi Another World đóng cửa, chúng tôi đã quyết định thuê không gian đó để tổ chức tiệc tốt nghiệp đại học của mình. Tôi vẫn giữ những bản thu âm hồi đó, trong suốt những năm cuối thập niên 80 và đầu thập niên 90 trong những câu lạc bộ ngầm. Rất nhiều câu lạc bộ trong số đó có địa điểm tại Nishi-Azabu, như Picasso và Yellow. Câu lạc bộ Yellow này đã đóng cửa, rồi được mở lại với tên Eleven, rồi trở thành Air, rồi Vision and Contact. Nhân vật Nhật Bản tạo nên tất cả những câu lạc bộ này có tên là Murata-Daizo. Vào những năm 90 một câu lạc bộ siêu lớn có tên là Gold được mở tại Tokyo, và chúng tôi cũng đã đến đó.

Tôi đã trưởng thành trong những câu lạc bộ đó vào thời kỳ hoàng kim của chúng tại Nhật Bản, và tôi cảm thấy rất may mắn khi được nghe những DJ đỉnh cao của Nhật Bản chơi nhạc, những người vừa mới quay về từ London và New York. Tôi cũng đã chứng kiến những huyền thoại lớn của Mỹ và Anh đến chơi nhạc tại Nhật Bản trước khi khái niệm lưu diễn DJ tồn tại. Có lẽ họ là những người đầu tiên ra nước ngoài. Một số DJ Anh đã chơi tại Ibiza vào thời điểm đó, và tôi thấy rất may mắn được nghe họ biểu diễn. Tất cả họ đều có ảnh hưởng tới tôi. Đối với tôi, sự pha trộn này ở Tokyo là tuyệt vời nhất. Bởi vì nó kết hợp hài hòa nhiều yếu tố trên khắp thế giới và tạo nên một thứ độc đáo.

Sau đó vào năm 1991, tôi đã tới Pháp để học đại học. Tôi đã có bốn năm ở Paris, và đó cũng là một phần quan trọng trong hành trình âm nhạc của tôi, bởi vì tôi được khám phá môi trường tại châu Âu, môi trường vũ trường. Nó hoàn toàn khác xa Nhật Bản nơi mọi thứ hầu hết tập trung trong các clb, còn tại Paris vào lúc đó, hầu hết âm nhạc mà tôi thích đều được chơi tại những buổi tiệc trái phép bên ngoài Paris. Có một số nhà quảng bá người Anh tổ chức tiệc tại Paris. Tuy nhiên Paris phải trải qua quãng thời gian khó khăn. Đó là một khoảng thời gian kịch tính, bởi vì tất cả những nghệ sĩ, hãng thu âm, mọi người trong lĩnh vực này phải vật lộn để tiếng nói của họ được lắng nghe tại Paris. Cũng như nói về chính trị, Paris khá trầm lắng. Mọi thứ diễn ra tại London, Brussels, Amsterdam và Berlin – mọi nơi khác, còn Paris hơi bị tụt hậu. Trong giai đoạn đó, những con người tôi được gặp thực sự có sự ảnh hưởng tới tôi.

GRAZ: Điều đó có nghĩa bạn được chứng kiến Alex Gopher, Etienne De Crecy và Bob Sinclair chơi DJ phải không?

ALEX: Chính xác! Giới này khá nhỏ hẹp và mọi người đều quen biết nhau. Chúng tôi gặp gỡ tại những cửa hiệu băng đĩa vào mỗi tuần. Lúc đó chúng tôi còn trẻ và có những khoảng thời gian thú vị. Chúng tôi chơi nhạc cùng nhau trong những quán bar và clb nhỏ. Đó một quãng thời gian tuyệt vời. Tôi đã khám phá về quê hương Pháp của mình và giao lưu với nhiều con người tài năng. Tôi nhận ra điều tôi đã bỏ lại tại Tokyo và tôi có thể tiếp tục công việc.

GRAZ: Lúc đó bạn đã quay lại Tokyo ư?

ALEX: Tôi trở lại đó ít nhất mỗi năm một lần để thăm cha mẹ. Khi về tôi mang theo tất cả những bản thu âm cũng như thông tin từ Pháp và châu Âu.

GRAZ: Nhưng bạn đã sống tại Paris phải không?

ALEX: Đúng vậy, giữa Paris và Rennes ở Brittany, nơi tôi đi học. Nhưng tôi ở Paris khá nhiều. Và sau đó tôi có cơ hội trở về Tokyo để học một năm tại trường đại học Sophia. Sau tất cả những năm tháng tuổi thơ tại Nhật Bản và tình yêu đối với nơi đó, tôi thực sự muốn đóng góp cho lĩnh vực này và muốn biết cảm giác được trở về đó khi đã trưởng thành là ra sao. Đó là khi tôi bắt đầu kiếm tiền với các hoạt động âm nhạc. Đầu tiên là chơi DJ. Một người bạn Pháp của tôi, Raphael Sebac, người đã sinh sống lâu năm tại Nhật Bản và là thành viên của một nhóm Pháp-Nhật rất lớn hồi đó có tên là UFO (United Future Organisation) với phong trào nhạc acid jazz, đã giới thiệu tôi với một người bạn của anh ấy. Người này đã thành lập Mr Bongo, một cửa hiệu thu âm có nguồn gốc từ London. Một vài tuần sau khi tôi theo học tại Tokyo, tôi đã làm việc tại Mr Bongo, nơi bán tất cả những băng đĩa mới tại châu Âu mà chưa có mặt tại Tokyo, đặc biệt là dòng nhạc dub disco và drum and base. Giai đoạn ở Mr Bongo là một chuyến phiêu lưu thú vị giúp tôi tiếp xúc với những cảm hứng âm nhạc mới, như nhạc Brazil và jazz. Nó là một phần quan trọng tạo nên những hiểu biết về âm nhạc của tôi.

GRAZ: Hãng này vẫn còn hoạt động, và tôi vẫn mua những đĩa nhạc Bongo 45 của họ! Mỗi đĩa phát hành đều rất đỉnh!

ALEX: Đúng vậy, chúng thực sự rất hay. Chúng tôi đã thành lập một nhãn hiệu tại Mr Bongo giữa Tokyo và London có tên là Disorient. Ý tưởng là giới thiệu những nhà sản xuất người Anh và Nhật Bản thông qua Mr Bongo. Tôi bắt đầu làm đại diện và bán một số nhãn thu âm của Pháp. Tôi trở thành đại sứ cho nhãn hiệu F-Communication của Laurent Garnier, người mà tôi đã gặp gỡ tại Paris. Thời điểm đó không có nhiều âm nhạc Pháp tại Tokyo nên đôi đã thúc đẩy âm nhạc châu Âu. Năm 1995 và 1996 là lúc mà âm nhạc điện tử bùng nổ lần thứ hai tại Nhật Bản. Những DJ Nhật Bản như Tanaka Fumiya, Ken Itchi, DJ Wada và Susumu Yokota thực sự tỏa sáng. Giai đoạn đó cùng thời với Jeff Mills, Aphex Twin, Warp Records, và lĩnh vực này đã nở rộ, tôi đã sống tại Tokyo trong suốt những năm tháng thú vị đó. Dần dần tôi bắt đầu những dự án của mình, đặc biệt là với người bạn Isao Kumano, một kỹ sư âm thanh đang làm việc tại studio lớn nhất Tokyo. Chúng tôi khởi động một dự án âm nhạc có tên là Tokyo Blackstar. Cùng với anh ấy, tôi đã thành lập hãng âm thanh Phonon.

Vào giữa năm 2000, tôi muốn phát triển và tìm những nguồn cảm hứng và thách thức mới. New York luôn tạo cảm hứng cho tôi đồng thời tôi muốn giao lưu với quốc tế hơn, vậy nên tôi đã quyết định tới đó.

GRAZ: Tới thành phố “Quả táo lớn” ư!

ALEX: Đúng vậy!

GRAZ: Tại Nhật Bản, bạn đã bao giờ gặp Nobuyoshi Araki chưa?

ALEX: Tôi đã gặp và ước gì tôi có thể nói chuyện với anh ấy nhưng tôi đã sững người vì quá ấn tượng. Anh ấy là một huyền thoại. Khi còn là thiếu niên tôi đã đến những clb này, và rất nhiều người cực kỳ nổi tiếng cũng đến đó. Có một cặp tấu hài rất nổi tiếng trong một chương trình hài hước kiểu như Saturday Night Live mà tôi theo dõi mỗi tuần. Có lần tôi đã bắt gặp một người trong số họ đi vệ sinh ngay cạnh tôi trong phòng vệ sinh tại Gold. Chúng tôi đã mỉm cười chào nhau.

Vài năm trước, khi tôi đến Naoshima, một hòn đảo nghệ thuật của Nhật Bản, tôi đã bắt gặp diễn viên hài còn lại với gia đình của anh ấy. Sau đó, chúng tôi đã có mặt ở Art House, tôi đã trò chuyện và cho anh ấy biết tôi là một fan nhiệt thành của anh ấy ra sao.

GRAZ: Hãy cho chúng tôi biết chút ít về quãng thời gian của bạn tại New York. Bạn đến đó vào năm 2005 ư?

ALEX: Đúng vậy, năm 2005.

GRAZ: Đó đúng là một thời điểm lý tưởng. Giai đoạn này ngay trước DFA, đối với tôi nó là đỉnh điểm của nhạc dance tại New York, sự kết hợp giữa các nhãn hiệu thu âm độc lập với một chất New York. Sau đó, nó bắt đầu tuột dốc xuống tình trạng như hiện nay. Có vẻ như mọi người đều đồng ý rằng tình hình hiện tại khá trì trệ.

ALEX: Thực ra, tôi tin rằng trong vài năm qua một số điều tích cực đã diễn ra trong giới chơi đêm.

GRAZ: Như Verbotin, Output? Bushwick?

ALEX: Đúng thế, Brooklyn, Bushwick. Nó đã đạt đỉnh điểm, chắc chắn là vậy. Việc nâng cấp chỉnh trang khu vực đang diễn ra mạnh mẽ, New York cũng đang thay đổi rất nhanh, do đó cũng khó khăn hơn để tìm kiếm những địa điểm tổ chức tiệc mà không gặp rắc rối với giới chức trách hoặc bị đóng cửa. Nhưng trong vài năm qua, rất nhiều clb tuyệt vời, như Output, Good Room, Bunker Party, đã tổ chức những buổi tiệc ngầm thú vị. Những sự kiện như Black Market Parties, Resolute Parties, Mister Saturday Night Parties có những không gian ngoài trời rất tuyệt. Có một vùng bên ngoài East New York, tôi nghĩ nó có tên là Rockwood, bạn phải lùng sục mới tìm thấy những nơi mà bạn có thể làm điều mình muốn với giá phải chăng. Nhưng cũng có rất nhiều nơi tuyệt vời, tôi chắc chắn mình đã quên nhiều nơi như vậy. Có nhiều địa điểm nhỏ như Black Flamingo, Jupiter Disco. Dù sao đi nữa, New York luôn tập hợp những con người tài năng, nhiệt huyết và quan trọng. New York rất sôi động!

Tuy nhiên khi tôi đến đó vào năm 2005, tình hình khá khó khăn bởi đó là thời kỳ hậu 9/11, tình hình rất đen tối và không khí khá ảm đạm. Trong thời kỳ phục vụ đồ uống theo chai, mọi việc đang thay đổi và nó rất hào nhoáng. Giới ngầm của chúng ta, nhạc house và techno còn khá nhỏ bé. Có nhiều nhóm và cộng đồng nhỏ như Old School và Shelter và không có nhiều clb. Đó là một thời kỳ chuyển đổi lớn. Và rồi DFA, Williamsburg xuất hiện, được coi như New York mới, những con người kết nối, hào hứng và chơi nhạc. Vào cuối những năm 2000 và đầu những năm 2010, tất cả những cộng đồng đó đã hòa trộn khá thú vị. Nhưng điều khó khăn tại New York là chi phí sinh hoạt rất đắt đỏ, và việc tổ chức tiệc và chơi nhạc tại New York đòi hỏi rất nhiều công sức. Tuy nhiên mọi người ở đó đều nỗ lực hết mình. Có những sự kiện tuyệt vời như 718 Sessions của Danny Krivit diễn ra cứ mỗi 6 tuần. Những người khiêu vũ trường phái cũ ở độ tuổi 60 vẫn tham gia. Và những người trẻ tuổi cũng khám phá thứ âm nhạc cũ và mới này. Đó là điều tôi thích ở New York, sự đa dạng và sức sống. Nền văn hóa này rất mãnh liệt, đó là một nơi rất đặc biệt. Tôi ước rằng nó được công nhận nhiều hơn chút ít như một phong trào văn hóa.

GRAZ: Tôi đã được giảng giải thích đáng về bình luận rằng New York khá trì trệ. Vâng, cảm ơn bạn vì điều đó! Tôi có thêm một câu hỏi dành cho bạn: Bạn có cảm nhận gì về châu Á? Bạn có thể mô tả ngắn gọn về tình hình hiện nay dựa trên quan điểm của bạn có được qua năm tháng hay không? Nó có cảm giác ra sao và bạn cho rằng lĩnh vực nhạc dance ở châu Á sẽ đi đến đâu?

ALEX: Châu Á luôn cho tôi cảm giác như ở quê nhà và tôi luôn muốn đóng góp cho lĩnh vực này tại nơi đây. Tôi rất vui khi được ở đây trò chuyện với bạn sau dịp cuối tuần tuyệt vời vừa qua cùng với mọi người đến từ khắp nơi trên thế giới. Tôi được gặp rất nhiều người đến từ châu Á mà tôi đã quen biết, và cũng có nhiều người mà tôi mới gặp lần đầu và chỉ nghe kể thông qua các bạn. Tôi cảm thấy có một làn sóng, một thế hệ mới tại châu Á, những người đang theo đuổi những công việc vô cùng thú vị, không chỉ những người nước ngoài mà cả người bản xứ. Tôi cảm thấy rất lạc quan về sự phát triển và thay đổi cách mạng của lĩnh vực này. Tôi cho rằng nền văn hóa này cũng bắt đầu phát triển. Vấn đề không chỉ là mời những DJ tên tuổi lớn và tổ chức những sự kiện hào nhoáng.

GRAZ: Nó đang được gây dựng từ gốc.

ALEX: Đúng vậy, tôi có thể nhận thấy điều đó. Và tất cả những DJ tôi được gặp và nghe kể cùng với phong cách riêng của họ thực sự rất truyền cảm hứng. Mọi người có nhiều cơ hội hơn để tới châu Âu, Nhật Bản, Mỹ và tôi cảm thấy châu Á đang có một cộng đồng lớn mạnh và phóng khoáng. Tôi thấy mừng về điều đó, bởi vì trong suốt những năm tại Nhật Bản, tôi đã hy vọng châu Á giao lưu với thế giới nhiều hơn. Hồi tôi làm việc tại Mr Bongo, chúng tôi có một số DJ đến từ Hồng Kông và nhiều du khác đến từ Úc, tuy nhiên đó đã là chuyện của 20 năm trước. Hiện tại có nhiều người đến với Nhật Bản hơn và bạn được giao lưu thực sự. Đây không chỉ là nền văn hóa nhập khẩu, mà là một cộng đồng của sự giao lưu, chia sẻ và chung tay gây dựng điều gì đó. Thật tuyệt vời khi mỗi ngày tôi được nghe về những festival mới. Tất cả những điều này mang đến cho tôi một hy vọng. Tất nhiên tại châu Á cũng có những thách thức về chính trị.

GRAZ: Chúng có thể là trở ngại đồng thời là chất keo gắn kết.

ALEX: Chính xác!

GRAZ: Vâng, bây giờ chúng ta sẽ được nghe bạn chơi một số bản nhạc. Cảm ơn bạn đã đến tham gia. Tôi tin rằng chúng ta có thể nói chuyện thêm 4 tiếng nữa mà vẫn chưa thể đi sâu vào những quan điểm của chúng ta về nhạc dance, kinh nghiệm phong phú và những bình luận của bạn về mọi việc. Tôi hy vọng một ngày nào đó bạn sẽ trở lại với chương trình phát thanh của chúng tôi. Tuy nhiên giờ đây chúng ta sẽ nghe bạn chơi một đoạn mix ngắn trước khi bạn cất cánh tới điểm đến tiếp theo của mình. Cảm ơn bạn rất nhiều, Alex. Rất vinh dự khi có bạn tham gia và chắc chắn chúng tôi sẽ mời bạn trở lại chương trình phát thanh này.

ALEX: Cảm ơn các bạn rất nhiều, Graz và toàn bộ nhóm Equation Cliché. Mọi việc đều rất tuyệt vời và tôi thấy xúc động khi được sát cánh cùng các bạn, tôi hy vọng chúng ta sẽ có thể cùng nhau thực hiện nhiều điều. Cảm ơn các bạn một lần nữa và lần tới tôi muốn phỏng vấn bạn đấy, Graz!

GRAZ: Ngược lại ư!

ALEX: Đúng thế!

GRAZ: Được thôi, tạm biệt.

ALEX: Tạm biệt!

 

Buổi phỏng vấn hiện đang trực tuyến tại ColorTrasmit.com

Tập mới đã ra mắt.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Color Transmit © 2017