Andy and Graz chat about Hip Hop and Andy’s university degree in Dj’ing.

Phỏng vấn Andy Hart

GRAZ: Chào mừng các bạn đến với tập “bao nhiêu không rõ” của Color Transmit. Chúng tôi vừa trở lại từ festival Equation được tổ chức hoành tráng vào dịp cuối tuần vừa qua và chúng tôi có rất nhiều điều để trao đổi. Tôi đang ngồi tại đây cùng với Andy Hart. Anh ấy là một biểu tượng trong giới nhạc dance tại Melbourne. Ngoài ra trên trường quốc tế, anh ấy đã từng tham gia vào Melbourne Deepcast, một thương hiệu được nể trọng tại Úc mà tôi đã theo dõi sát sao. Anh ấy là thành viên của Wax’o Paradiso, là ông chủ của Voyage Records và là một huyền thoại toàn diện. Nếu bạn có cơ hội chiêm ngưỡng bộ ria mép của anh ấy ngoài đời, hẳn bạn sẽ không hối tiếc. Chào mừng bạn đến với Color, Andy!

ANDY: Cảm ơn bạn đã mời tôi tham gia, Graz!

GRAZ: Bạn đã trở lại châu Á được một thời gian. Tôi đã gặp bạn chơi nhạc tại Hồng Kông,
Tokyo,… trong vòng ít nhất năm năm. Bạn thấy nó thay đổi như thế nào trong vòng năm năm qua? Nó có điểm tương đồng nào với phần còn lại của giới nhạc dance hay không? Bạn có bình luận gì?

ANDY: Một điều tôi nhận thấy đó là đang hình thành một tập thể những con người tham gia vào lĩnh vực nhạc điện tử trên khắp châu lục này. Những con người chủ đạo đến từ các thành phố khác nhau, họ không chỉ quen biết mà còn kết bạn và hợp tác với nhau. Equation chính là một minh chứng rõ ràng cho điều này.

GRAZ: Có vẻ như một tiền tuyến thống nhất đang hình thành và các mạng lưới bắt đầu liên kết với nhau. Tại Equation, chúng ta có những người bạn đến từ Đài Bắc, Sài Gòn, Bangkok, Manila, và Thượng Hải – hầu hết họ đều chơi DJ. Bạn có thể cảm nhận được không khí gia đình và một cộng đồng thực sự đang hình thành. Mọi người trao đổi về những chương trình lưu diễn chung, chia sẻ thông tin về cách tốt nhất để tổ chức các festival. Có vẻ như nó đang diễn ra và bạn cũng có thể thấy điều đó trong âm nhạc. Mọi người có những tour diễn chất lượng với số lượng người tham gia đáng kể. Có vẻ như Savage đang nổi lên tại đây, và có một cộng đồng tại châu Á.

ANDY: Chính xác. Khi tôi mới chơi DJ, Tokyo là nơi duy nhất tại châu Á mà người ta biết đến. Nhật Bản là thánh địa của nhạc điện tử. Đã khoảng 10 năm rồi tôi không ở đó nhưng theo những gì tôi biết được nó không còn như trước đây và bị phần còn lại của châu Á thế chỗ. Ta có những nơi như Savage, ngang tầm với một số CLB tại châu Âu. Năm hay mười năm trước, bạn không được nghe về những nơi như thế này tại đây.

GRAZ: Chúng ta hãy quay lại một chút. Tôi đã bỏ qua câu hỏi đầu tiên như thường lệ, đó là bạn có thể kể cho mọi người biết về lịch sử DJ của bạn, những điều bạn đã làm trước kia và tình hình hiện tại của bạn được không?

ANDY: Tôi đã bắt đầu chơi DJ từ khi 13 hay 14 tuổi gì đó. Tôi đã chơi Hip Hop và RnB trong một khoảng thời gian dài…

GRAZ: Không phải vậy chứ!

ANDY: Đúng vậy đó! Và rồi tôi thấy chán ngấy thứ âm nhạc mà tôi chơi tại các CLB. Thật buồn cười, khi tôi quay lại một trong những CLB đó tại Melbourne vào năm ngoái, họ vẫn chơi những giai điệu cũ. Ở đó không có nhiều tiến triển lắm.

GRAZ: Trừ khi họ định nghĩa tiến triển là “trước sau như một”…

ANDY: Tôi nghĩ họ có những thứ kinh điển và họ không thay đổi. Điều đó cũng hay, nhưng vẫn còn nhiều điều thú vị khác.

GRAZ: Ngoài ra, Hip Hop cũng đã xuống dốc mạnh.

ANDY: Nó không còn như trước đây nữa, Graz.

GRAZ: Nó không còn như thời hoàng kim trước đây.

ANDY: Không còn nữa.

GRAZ: Vẫn có một số con người tuyệt vời và năng suất. Tuy nhiên chúng ta đang trao đổi như những người ngoài cuộc, chúng ta là những đối tượng thiếu tiêu chuẩn nhất để có thể thảo luận về nó. Hai anh chàng da trắng ngồi tại Việt Nam, nhưng dù sao hãy cứ làm thôi!

ANDY: Hãy đi tiếp càng nhanh càng tốt. Sau đó tôi đã quan tâm đến nhạc điện tử và bắt đầu DJ dòng nhạc electro house kinh khủng một thời gian. Tôi đã đi qua các dòng nhạc như house, trance, progressive house, techno. Tôi đã chạy rất nhiều buổi tiệc tại Melbourne từ khi khoảng 18 tuổi. Một buổi tiệc trong số đó được chạy với người bạn Miles của tôi, người cùng tôi bắt đầu chương trình phát thanh Melbourne Deepcast. Chúng tôi nhận thấy khá khó khăn để mang những buổi tiệc khác mà chúng tôi yêu thích đến Melbourne và Úc, do đó chúng tôi quyết định làm một chương trình phát thanh ít nhất để giới thiệu về dòng nhạc yêu thích của mình. Vài năm sau đó, nó đã trở thành một nhãn hiệu thu âm. Chúng tôi phát hành những bản thu của bạn bè, những người chúng tôi gặp gỡ, Max Grave là một trong số đó. Sau vài năm, chúng tôi quyết định chấm dứt nhãn hiệu này và tập trung vào những việc khác. Tôi quyết định nghỉ giải lao, rời khỏi Deepcast và tập trung vào những dự án khác mà tôi đang ấp ủ. Miles tiếp tục theo đuổi và anh ấy đã có những thành quả đáng ngạc nhiên. Hiện nay anh ấy đã làm chương trình phát thanh Anthony Naples, một chương trình rất đáng trông đợi.

Tôi đã quay lại trường đại học một thời gian và bắt đầu với Voyage, nó là điều tôi muốn thực hiện từ lâu, về khía cạnh âm nhạc chúng tôi phát hành và tính thẩm mỹ của nhãn hiệu. Chúng tôi mất khoảng một năm để biến nó thành một dự án khả thi.

GRAZ: Bạn có bằng DJ ư?

ANDY: Tôi có.

GRAZ: Hoan hô! Chúng ta có một DJ có bằng cấp ngay tại đây!

Hiện tại bạn đang theo đuổi Wax’o Paradiso và Voyage, chúng là hai công việc chính của bạn phải không? Bạn chủ yếu ở Berlin nhưng đôi khi cũng trở lại Melbourne do bạn có lượng người theo dõi lớn mạnh. Nói thẳng, bạn không thể so sánh mùa hè Melbourne với mùa đông Berlin.

ANDY: Đúng vậy, nhưng quan trọng hơn đó là tôi quay lại Úc bởi vì Wax’o Paradiso tồn tại ở đó. Wax’o Paradiso là một buổi tiệc mà tôi chạy cùng với hai người bạn khác, Simon TK và Ed Fisher. Ban đầu nó giống như một hội chợ băng đĩa để chơi những dòng nhạc mà chúng tôi không thể chơi tại các câu lạc bộ như jazz, funk, disco. Từ đó nó phát triển lớn mạnh lên. Đôi lúc tiệc được tổ chức vào ban ngày, chúng tôi lưu diễn và chơi tại các CLB, tuy nhiên cách tốt nhất để mô tả hay trải nghiệm nó là truy cập website của chúng tôi và nghe nhạc, bởi vì phong cách của chúng tôi bao trùm tất cả thể loại như disco, house và soul. Hãy để âm nhạc lên tiếng.

GRAZ: Các bạn nên gọi nhóm là “Tóc dài, Ria mép và Châu Á” thì đúng hơn.

ANDY: Tôi sẽ ghi lên bảng!

GRAZ: Ed có kiểu tóc rất chất.

ANDY: Anh ấy là người đàn ông xinh đẹp mà. Cả Simon cũng vậy.

GRAZ: Tôi thực sự rất thích tóc của Ed…

ANDY: Chúng tôi có thể cho bạn một lọn, nếu bạn thích…?

GRAZ: Thế thì còn gì bằng, chúng tôi sẽ treo nó trong CLB.

ANDY: Chúng ta có thể tổ chức đấu giá từ thiện.

GRAZ: Một lọn hay cả bộ tóc?

ANDY: Một lọn thôi. Anh ấy sẽ chẳng bao giờ từ bỏ cả bộ tóc đâu.

GRAZ: Một sự hy sinh không nhằm nhò gì…

ANDY: Bạn sẽ thấy ngạc nhiên đấy.

GRAZ: Chúng ta sẽ chờ lúc anh ấy ngủ.

Hãy cho chúng tôi biết chút ít về Melbourne. Giới nhạc dance tại Melbourne vẫn vững chắc trong vòng hai mươi năm qua. Nó đã có những lúc thăng trầm, đủ mọi cung bậc. Nhưng có vẻ trong vòng năm năm qua, nó đã có những chuyển mình mạnh mẽ và sống động. Có rất nhiều những buổi tiệc khác nhau. Không có nhiều sự kiện hàng tuần phải không?

ANDY: Không, đáng tiếc là chúng tôi vừa đánh mất một trong những sự hiện hàng tuần quan trọng nhất. Nói về Miles, ngoài Deepcast anh ấy cũng chạy một tối thứ bảy tuyệt vời tại Boney, được gọi là Lost Weekend, đáng buồn là nó không còn nữa. Những sự kiện hàng tuần đến rồi lại đi trong vòng năm hay mười năm qua. Chúng tồn tại khoảng sáu tháng đến một năm, một số thì lâu hơn, nhưng thường thì chúng cũng tới hồi kết.

GRAZ: Trường hợp của House de Frost thì sao, nó đã hoạt động từ khi tôi mới chơi DJ đến nay.

ANDY: Nó là một tổ chức tại Melbourne. Tôi cho rằng nó sẽ chẳng bao giờ đóng cửa. Tuy nhiên cũng có những DJ chính tại Revolver, người bạn Mike Callendar của tôi đã chơi nhạc tại Revolver vào các ngày thứ sáu được năm hay sáu năm tính đến nay và đó là đêm của anh ấy. Frosty, tại The Toff , họ khá khác lạ, nhưng theo nghĩa một thương hiệu chạy tiệc đêm tại CLB, đặt lịch các DJ, họ không nổi trội lắm. Nhiều buổi tiệc thường xuyên sử dụng một số không gian, nhưng không ai gắn liền với một địa điểm cả. C-grade và Mercat đã ra đi, những nơi này cũng đã tồn tại được sáu năm.

GRAZ: Vậy tại sao House de Frost vẫn hoạt động? Theo tôi âm nhạc của anh ấy rất ảo diệu và anh ấy là một người tuyệt vời.

ANDY: Đó là một sự hợp tác với The Toff, một trong những địa điểm tiếng tăm nhất trong thành phố và tôi nghĩ nó sẽ không đi đâu hết trong tương lai gần. Tôi nghĩ những điều Frosty đang làm hoàn toàn phù hợp với nơi đó.

GRAZ: Ở đó như thế nào?

ANDY: Nó là một căn phòng chơi nhạc và Frosty đã tận dụng và biến nó thành một sàn disco. Khán giả nhảy trên sân khấu cùng với anh ấy, anh ấy chơi suốt cả đêm, anh ấy tự mình điều khiển ánh sáng. Họ có chính sách mở cửa khá thoáng, mọi người đều được chào đón. Người đến dự tiệc đến từ mọi miền của Victoria và Melbourne. Frosty tạo không khí và chơi đến tận 5 giờ sáng.

GRAZ: Có phải trong danh sách yêu cầu của anh ấy có một chiếc xô để nôn hay không?

ANDY: Bạn sẽ phải tự đi tìm hiểu thôi!

GRAZ: Tôi đã nghe tin đồn như vậy!

ANDY: Có thể. Chắc chắn anh ấy yêu cầu một chai Jameson!

GRAZ: Bạn thấy Berlin ra sao? Bạn có chơi nhạc nhiều ở đó không, hay bạn chủ yếu đi lưu diễn quanh châu Âu?

ANDY: Tôi có chơi nhạc tại Berlin, cứ mỗi hai hay ba tháng một lần. Ở đó có khá nhiều hoạt động, nên tôi có cơ hội để chơi thường xuyên. Nhưng đó là một nơi kỳ lạ, người ta hơi quá chú trọng đến mức độ thường xuyên bạn chơi nhạc tại đó. Tôi đoán cũng giống như bất kỳ thành phố nào khác, nếu bạn chơi quá nhiều, người ta sẽ không còn hứng thú nhiều nữa. Có rất nhiều người đến Berlin, hay thậm chí châu Âu, nên bạn có rất nhiều tài năng để lựa chọn và đặt lịch diễn. Vì lý do gì mà họ phải đặt một người sống tại đó và chơi quá thường xuyên chứ? Ấy vậy, có một số buổi tiệc rất tuyệt vời và tôi nghĩ mọi người nên kiên nhẫn chờ và chỉ chơi cho những buổi tiệc thú vị đó mà thôi.

GRAZ: Tình hình của Voyage Records hiện nay ra sao?

ANDY: Chúng tôi có một giai đoạn tạm nghỉ trong mùa hè, do tôi bận rộn hơn ngoài ý muốn. Tôi đã có một định hướng cho nhãn hiệu vào thời điểm này cũng như cho 2 hay 3 năm tới, và chúng tôi đã chệch hướng đôi chút. Dù tôi thích sự chệch hướng này, nhưng tôi cần phải suy nghĩ lại về đối tượng cũng như thể loại âm nhạc mà chúng tôi sẽ phát hành. Vậy nên tôi đã dành 5 tháng vừa qua để trao đổi với các nghệ sĩ mới, tìm kiếm những âm nhạc mới và xem điều gì sẽ xảy ra trong một năm tới.

Hiện giờ chúng tôi có khoảng bốn hay năm EP sẵn sàng ra mắt trong năm nay. EP tiếp theo là một EP bởi một người có tên là Flori đến từ Anh. Sau đó chúng tôi sẽ phát hành một tác phẩm ambient rất tuyệt vời bao gồm 4 bài bởi một nhóm nhạc có tên là Albrecht La’Brooy. Tôi đã hỏi xem họ có muốn gửi tác phẩm nào đó không, Alex đã thấy hứng thú và anh ấy nói nếu có thứ gì đó hay ho thì họ sẽ gửi cho tôi. Một vài tuần sau đó, anh ấy nói: “Tôi có hàng đây. Nó dài 25 phút và tôi rất muốn anh dành 25 phút để lắng nghe trọn vẹn, bởi vì đó là cách nó được sáng tác.” Thế nên tôi đã làm theo và tôi đã bị choáng ngợp. Liền sau đó tôi nghe lại tác phẩm, và một lần nữa tôi lại bị thuyết phục. Tôi đã gửi email cho anh ấy nói rằng nó rất tuyệt vời, hãy bắt tay vào việc thôi. Hiện tại chúng tôi đang trao đổi xem nên sắp xếp tác phẩm ra sao để trọn vẹn 25 phút được truyền tải qua bản thu, trong khi vẫn phù hợp với những người mua với mục đích chơi các track tại các câu lạc bộ hay theo bất kỳ cách nào họ muốn.

Nó là một dự án thú vị và đây chính là ý của tôi khi cố gắng diễn tả cách chúng tôi có những ý tưởng mới trong năm nay.

GRAZ: Bạn sẽ không để vừa 25 phút vào một mặt đĩa tốc độ 45, cỡ 12 inch đâu.

ANDY: Đúng vậy. Điều buồn cười là tôi hỏi anh ấy mắt bao lâu để có bản EP này, anh ấy nói vào một buổi tối họ tụ tập với nhau, mở một chai rượu vang và bắt đầu chơi nhạc. Anh ấy đã thu lại. Và đây chính là 25 phút ngẫu hứng. Cũng chính là cách họ chơi nhạc sống.

GRAZ: Vậy khi bạn hỏi rằng họ cần bao lâu để sáng tác, họ có thể khiêm tốn nói rằng: 25 phút! Không ít hơn!

Thế còn… Những sự kiện nhỏ và bí mật thì ở đâu? Chúng ta đều biết về những buổi tiệc lớn, hay nhất và kéo dài nhất như Cocktail, Panorama, v.v. Vậy những buổi tiệc bí mật thì ở đâu? Kiev ư? Hay Hy Lạp? Bạn đã đến câu lạc bộ nào khiến bạn nghĩ “Ôi, quả thực là tuyệt vời” hay chưa?

ANDY: Thực tế tôi đã nghe nói nhiều về Gruzia. Tôi nghĩ đó là Tbilisi.

GRAZ: Đúng vậy, tôi đã nghe điều đó từ Thomas Von Party, người đã có một khoảng thời gian thú vị tại đó. Tôi còn được nghe câu lạc bộ manfreda’s tại Litva cũng rất tuyệt.

ANDY: Có lẽ phương đông là nơi có nhiều biến động trong vài năm tới.

GRAZ: Bạn có cho rằng một phần quan trọng của nhạc dance là 1) bạn cần giá rẻ để mọi người có thể thử nghiệm và mở các địa điểm, bởi trừ khi bạn làm điều đó ví dụ như tại Ibiza nó không tốn nhiều tiền lắm, và 2) bạn cần một xã hội có đôi chút bất mãn và chưa có một nền kinh tế phát triển đầy đủ. Sự bất mãn và mâu thuẫn đó trong xã hội sẽ dẫn đến một sự giải tỏa lớn từ mọi khía cạnh.

ANDY: Tôi thực sự không thể bình luận về tình hình kinh tế chính trị tại châu Âu, nhưng nếu những điều đó đúng chúng sẽ là một trong những lý do chủ yếu lý giải việc những CLB và địa điểm tuyệt vời này bắt đầu mọc lên tại những khu vực đó.

GRAZ: Bạn cho rằng nhạc dance đang đi tới đâu, và nó cần thêm hay bớt đi điều gì?

ANDY: Đó là một câu hỏi khó, Graz. Nó rất rộng. Chắc chắn chúng ta cần thêm sự phong phú. Có rất nhiều điều giống nhau đang diễn ra. Một số thì tốt, một số thì nhàm chán và trì trệ. Có một cách gần như truyền thống để trải nghiệm nhạc dance và nó sẽ không bao giờ biến mất. Một trải nghiệm cơ bản, âm thanh chất lượng, những con người tử tế, một không gian đơn giản dành cho những ai muốn thoát khỏi thực tại.

GRAZ: Tôi đã cố gắng nghĩ ra một phép ẩn dụ hay mô tả thích hợp nhất về bản chất của một buổi tiệc hay. Đó là điều tôi luôn cố gắng mô tả thông qua các quan điểm của nhiều vị khách mời trong chương trình phát thanh này và tôi cũng lén đưa ra ý kiến của riêng mình. Vào thời buổi khi những DJ được thần tượng hóa như phần quan trọng nhất của buổi tiệc, thì những DJ mà tôi phỏng vấn đều nhất trí rằng họ không coi bản thân như phần quan trọng nhất. Có rất nhiều yếu tố góp phần như âm thanh, con người. Tựa như phim Năm Anh Em Siêu Nhân, tất cả chúng ta phải cụng tay, tất cả bàn tay phải chạm nhau thì sức mạnh đặc biệt mới phát huy tác dụng. Tựa như trong những trò chơi điện tử khi mọi người đều có những mảnh ghép của một bức tượng hay chìa khóa, và chỉ khi tất cả họ tụ tập lại thì sự việc mới xảy ra. Và đó cũng là cách duy nhất để có một buổi tiệc hay. Do đó dù DJ đóng vai trò quan trọng, nhưng sẽ chẳng có gì xảy ra nếu không có âm thanh tốt hay những khán giả cởi mở. Nó không chỉ là những yếu tố vật chất của người chơi nhạc hay chất lượng vật lý của hệ thống âm thanh hay năng lượng từ những người tham gia, mà nó còn là thái độ. Mỗi người hy sinh chút ít để trải nghiệm. Nếu DJ chỉ chơi những thứ họ muốn mà không giao tiếp gì với đám đông, đó sẽ là một bữa tiệc nhàm chán, thà rằng bạn nghe cd còn hơn. Và tương tự, nếu người đến nhảy bỏ về ngay khi họ nghe một bản nhạc họ không biết hay không thích thì cũng không thể có một bữa tiệc hay.

ANDY: Nó giống như sự tin tưởng lẫn nhau vậy. DJ tin tưởng khán giả sẽ theo họ, còn khán giả tin tưởng DJ sẽ biết cho biết nhận và rằng câu lạc bộ chỉnh âm thanh phù hợp, thuê đúng người quản lý, và dọn dẹp toilet sạch sẽ, v.v.

GRAZ: Mọi người cần hy sinh chút ít và đó là khi ta có được sự đoàn kết. Vậy nên, dù mọi người không có chính xác những thứ theo cách họ muốn, thì trải nghiệm có được lại chính xác là thứ họ muốn.

ANDY: Đó là sự căng thẳng và giải tỏa. Bạn cần chịu đựng một chút bởi vì khi thời điểm dễ chịu đó đến, bạn có thể tận hưởng nó. Đó là điều khiến buổi tiệc trở nên thú vị, và tạo ra một trải nghiệm chưa từng có trước đây.

GRAZ: Bởi vì nó là độc nhất vô nhị.

Andy Hart đang nói về việc dọn dẹp nhà vệ sinh, sự căng thẳng và giải tỏa! Vâng… Thà rằng bạn muốn không có chân hay không có tay?

ANDY: Không có chân.

GRAZ: Tôi nghĩ đó là câu trả lời đúng. Chúng ta đang dần có một sự đồng thuận chung về vấn đề này. Jonathan Kusuma chọn không có chân, tôi cũng vậy. Bởi vì bạn có thể sử dụng tay để thay chân và đi xung quanh.

ANDY: Nhưng ngoài ra tôi cũng muốn có một cánh tay robot của Kẻ Hủy Diệt II. Đó có lẽ là một trong những cảnh yêu thích của tôi trong phim Kẻ Hủy Diệt, khi anh ta lột da và tiết lộ mình là người máy. Nếu là chân thì sẽ chẳng ấn tượng như vậy.

GRAZ: Vâng, trên thực tế có những chiếc chân cơ khí rất dị mà. Như những vận động viên điền kinh tại Thế vận hội vậy.

Vấn đề là, Ouissam nói rằng anh ấy chọn không có tay, tuy nhiên nếu bị vặn vẹo dù chỉ một lần, anh ấy sẽ hối tiếc về quyết định của mình suốt đời. Chúng ta sẽ đi bằng tay, bò như cua, nhưng sẽ bò qua người anh ấy trong khi anh ấy cố gắng đứng dậy.

Giờ chúng ta sẽ bay khỏi nơi đây và Andy sẽ chơi một số bản nhạc cho tất cả chúng ta. Cảm ơn bạn rất nhiều đã đến tham gia chương trình.

ANDY: Cảm ơn bạn đã cho tôi cơ hội, Graz!

GRAZ: Chúng ta sẽ lại sớm được nói chuyện thôi. Color transmit đến đây là kết thúc. Cảm ơn Andy, hẹn gặp lại!

ANDY: Tạm biệt!

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Color Transmit © 2017