Graz and Chris go deep into Chris’ early life in the church, and his present life doing the church of gay parties in LA and the journey along the way.

Phỏng vấn Chris Cruse

GRAZ: Xin chào các bạn thính giả, chào mừng các bạn đến với tập 13 của Color. Tôi đang ngồi tại đây với Chris Cruse, ảo thuật gia đến từ Los Angeles. Anh ấy điều hành một trong những buổi tiệc gay hay nhất tại LA mà bạn nên tìm hiểu qua Google, nó được gọi là Spotlight. Tuy nhiên, có lẽ bạn sẽ chả tìm thấy gì bởi nó là một sự kiện underground. Một số luật cấp phép tại LA nghiêm cấm các buổi tiệc muộn và đó chính là việc Chris đang làm. Chào mừng bạn đến với buổi phát thanh.

CHRIS: Xin cảm ơn!

GRAZ: Bạn có thể kể cho các thính giả biết chút ít về bạn và Spotlight được không?

CHRIS: Chúng tôi bắt đầu tiệc Spotlight gần năm năm trước. Đó là thời kì mà cuộc sống về đêm, đặc biệt tại Los Angeles, có những bước thăng trầm. Theo sau quãng thời gian tốt đẹp là lúc xuống dốc và có những giai đoạn không có gì cả. Nó phụ thuộc vào những chuyển biến kinh tế chính trị hay một lý do nào khác, nhưng vào tháng mười hai năm 2012 là một sự xuống dốc rất nhanh. Hãy để tôi quay lại một chút…

GRAZ: Được, hãy quay lại. Hãy cho mọi ngươi biết bạn đã bắt đầu với âm nhạc như thế nào. Sau đó, chúng ta sẽ chuyển sang khía cạnh sự kiện.

CHRIS: Cũng như nhiều người tại Los Angeles, tôi không sinh ra và lớn lên tại đó.

GRAZ: Đúng vậy, cũng như 99% số người ở đó!

CHRIS: Tôi đến từ Richmond, Virginia, một thị trấn nhỏ được coi như một phần của Miền Nam. Richmond là thủ đô thứ hai của Liên minh miền Nam Hoa Kỳ, do đó chắc chắn nó là một thị trấn miền Nam với những truyền thống riêng, và tôi rất muốn rời khỏi nơi đó. Khi 18 tuổi, tôi đã chuyển tới LA và ở đó đến bây giờ. Tôi cảm thấy luôn gặp những người có cùng cảnh ngộ. Tôi đã có nền tảng âm nhạc tại Richmond. Tôi là thành viên nhóm Praise Band tại nhà thờ, tôi là thành viên tứ tấu kèn đồng của nhà thờ.

GRAZ: Bạn chơi gì?

CHRIS: Tôi chơi kèn Trombone. Ban nhạc gồm hai trumpet, một kèn cor và một trombone. Tôi đã học hỏi rất nhiều nhờ chơi nhạc ở đó và chơi theo cảm xúc. Nhà thờ là một nơi giàu cảm xúc.

GRAZ: Nhà thờ có nhiều hoạt động ca hát không?

CHRIS: Chúng tôi là những người theo thuyết Lu-ti và được coi là khá cứng nhắc.

GRAZ: Khá bảo thủ?

CHRIS: Đúng, nhưng đã có một phong trào, đặc biệt khi tôi lớn lên, đó là cố gắng có thêm những hành động như đứng trên lối đi, vỗ tay, giơ tay khi bạn cảm thấy điều gì đó. Tôi là thành viên của những ban nhạc thánh ca đầu tiên tại nhà thờ của chúng tôi. Thông thường, mọi người chắp tay phía trước và đàn organ ống chơi nhạc, nhưng các quy tắc đã nới lỏng hơn một chút.

GRAZ: Việc này là khiên cưỡng do mối quan hệ với nhà thờ? Hay do bạn vốn quan tâm tới âm nhạc và hai thế giới hòa nhập bởi vì bạn rất yêu âm nhạc? Sự việc đã diễn ra như thế nào?

CHRIS: Tôi đã học nhiều nhạc cụ và luôn quan tâm đến âm nhạc nhiều nhất có thể trong một thị trấn nhỏ. Internet vẫn chưa có, do đó phải đến khi sang tuổi thiếu niên, tôi mới có thể đăng lên các bảng thông báo và bảng tin và tìm hiểu về những sự kiện với dòng nhạc mà tôi muốn nghe.

GRAZ: Đó là nhạc nhà thờ ư?

CHRIS: Không, không phải lúc đó. Vào lúc đó, nó là nhạc dance và những thứ du nhập. Tôi đến cửa hàng băng đĩa, hát một bài hát đã nghe và nhờ họ nói tên của nó…. Như kiểu Shazam thuở đầu phải không? Rốt cuộc thường là một bài hát trance dở hơi nào đó, nhưng tôi đã học cách đặt tên cho những thứ tôi nghe được. Tôi thức muộn và xem một chương trình trên MTV có tên là Amp và tôi đã ghi vào băng. Chương trình kéo dài 30 phút và có những đoạn phim âm nhạc điện tử như Around the World của Daft Punk, hay các phim âm nhạc có sức ảnh hưởng rất lớn của Michel Gondry, Tranquility Base, Chibamato, những phim âm nhạc mang nhiều chất funk hơn và khá phá cách. Tôi đã ghi vào băng để xem chúng và tôi cảm thấy mình là người duy nhất trong thị trấn chú ý đến những thứ này. Khi tôi tìm dòng nhạc này tại cửa hiệu băng đĩa thì người ta nhìn tôi như thể “Anh có vấn đề gì à?”

GRAZ: Trong lúc đó, bạn vẫn chơi trombone tại nhà thờ ư?

CHRIS: Đúng vậy. Tôi rất gắn bó với nhà thờ cho đến khi tôi 15 hay 16 tuổi. Có nhiều nguyên nhân khác nhau khiến tôi bắt đầu không còn muốn ở nhà thờ nữa. Một điều khá tuyệt vời đó là tôi được chơi piano trong khi mục sư dẫn dắt buổi lễ còn tôi thì đệm đàn theo cảm xúc. Khi nói về việc chúng ta là những tội nhân, chúng ta đã làm những điều tệ hại ra sao thì tôi chơi giọng thứ. Nhưng khi bàn về việc Chúa đã giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi, chúng ta được tha thứ thì tôi lại chơi một hợp âm trưởng và cảm nhận được sự hóa giải. Đối với tôi, luôn có những cảm xúc gắn liền với âm nhạc. Sau này, khi tôi tới một buổi tiệc rave lần đầu tiên, say ngất, tôi đã cảm thấy sự giải tỏa cảm xúc tương tự. Tôi cho rằng đó là điều tôi luôn khao khát.

GRAZ: Chỉ có nghi thức là thay đổi… Bạn không còn chơi nhạc tại nhà thờ là do rời xa âm nhạc hay rời xa quy chuẩn đạo đức?

CHRIS: Đa phần, tôi cố gắng ẩn mình càng nhiều càng tốt và bề ngoài giả vờ như không có chuyện gì, dù tôi rất băn khoăn vì sao tôi lại ở nhà thờ. Bên dưới vỏ bọc mọi chuyện đều ổn, tôi biết mình muốn ra đi và tôi không muốn nó trở thành vấn đề. Nếu tôi bắt đầu trở thành đưa trẻ lầm lạc, có thể khó ra đi trong an lành hơn. Nhưng khi bạn nhận thấy mình là một người đồng giới và bạn ở trong một nhà thờ nơi những người như bạn bị ghét bỏ, điều đó bắt đầu ăn mòn bạn. Lúc đó, tôi có một công việc nên tôi đã yêu cầu làm ca vào chủ nhật để tôi có thể tách mình ra khỏi nơi đó và giúp việc rời bỏ dễ dàng hơn.

GRAZ: Bạn tiến hành theo giai đoạn ư? Đầu tiên là rời khỏi nhà thờ, rồi rời khỏi quê nhà, thoát ly, rồi cho cha mẹ biết, hay mọi việc diễn ra đột ngột?

CHRIS: Không. Là một đứa trẻ lầm lạc thực ra là một điều tốt bởi vì bạn có thể đối diện sớm những vấn đề này và mọi người có thể trưởng thành, chữa lành vết thương hay làm bất kỳ điều gì cần thiết để bước tiếp. Việc trì hoãn làm chính xác điều đó. Tôi có một vài năm đầu phóng túng tại Los Angeles và đã viết một cuốn nhật ký về thời gian đó. Rồi khi tôi về nhà, tôi vô tình để lại cuốn nhật ký. Mẹ tôi nghĩ đó là một dấu hiệu tâm linh nên đã đọc nó từ đầu tới cuối. Trong đó, tôi đã mô tả chi tiết những lúc xuống dốc, những lần quan hệ tay ba, tập thể, tình trạng nghiện ngập, mọi thứ mà bạn viết ra để xử lý và giải tỏa, để giải quyết những vấn đề này, để bỏ qua. Thế là bà đã đọc những thứ đen tối của cuộc đời tôi và nói với cha. Họ gặp tôi và muốn trao đổi về những khó khăn của tôi. Do vậy, sự việc đã diễn biến khá đột ngột và tôi đã giữ một khoảng cách giữa họ và cuộc sống của tôi, và không có một mối quan hệ trọn vẹn với họ. Cũng tốt khi mọi chuyện đã ngã ngũ. Bạn càng thừa nhận điều gì, bạn càng có thể trao đổi nhiều về nó, và bạn càng có thể gần gũi hơn với mọi người.

GRAZ: Đã có nhiều xáo trộn phải trông? Họ có phản đối, họ có yêu cầu bạn quay về nhà thờ để được cứu rỗi không? Hay họ chấp nhận và muốn bước tiếp?

CHRIS: Họ chấp nhận. Một điều rõ ràng là tôi đã tạo cho mình một cuộc sống như ý muốn và nếu họ muốn có một mối quan hệ với tôi thì họ phải chấp nhận điều đó. Tôi không thể quay lại cuộc sống của mình. Tuy vậy, đó là một giai đoạn rất căng thẳng.

GRAZ: Tôi băn khoăn liệu có bất kì sự liên hệ nào giữa bạn – lớn lên và được chấp nhận trong một cộng đồng giàu cảm xúc, tâm linh và khăng khít, và các buổi tiệc của bạn – cũng là những trải nghiệm phần nào mang tính tâm linh và cảm xúc, và cũng dành cho một kiểu cộng đồng được chấp nhận hay không. Tôi tự hỏi liệu có điều gì đó sâu xa hơn khiến bạn yêu thích việc này hay không, tôi cho rằng đó là một điểm lý thú.

Nhưng bạn đã ở LA từ khi 18 tuổi, mọi việc đã bắt đầu ra sao? Bạn không còn chơi trombone và bắt đầu những thứ mới mẻ. Bạn có sưu tập đĩa nhạc không? Bạn có quan tâm nhiều đến nhạc dance không? Mặt âm nhạc của bạn đã kế thừa kinh nghiệm chơi nhạc cụ trước đây hay nó bị ảnh hưởng nhiều hơn từ cộng đồng gay hay điều gì khác?

CHRIS: Ban đầu, tôi muốn tới những sự kiện dance mà tôi đã nghe nói đến, thế là tôi tham gia ngay. Sau đó, tôi trở nên chọn lọc hơn với những thứ mình nghe, về thứ tôi muốn nghe, chú ý tới tên gọi và tìm kiếm chúng. Hai tiếng lái xe để xem một chương trình hay một người cụ thể. Rồi tôi bắt đầu tới những buổi tiệc nhà kho gần gũi hơn. Tôi thấy những buổi tiệc rave tại California vào lúc đó có quy mô quá lớn. Những buổi tiệc nhà kho này mang tính thử nghiệm nhiều hơn với các thể loại khác nhau. Tôi từng tới một buổi tiệc được gọi là Absurd, đến nay nó vẫn phát hành các đĩa nhạc và chúng là những buổi tiệc tuyệt vời. Sau đó, tôi tới những buổi tiệc Sarcastic.

GRAZ: Ồ đúng vậy, cộng đồng Harvey. Điều này đã xuất hiện vài lần với những người tôi phỏng vấn trước đây khi tôi hỏi họ bắt đầu với âm nhạc ra sao. Những cuộn băng Sarcastic, những buổi tiệc Sarcastic đã trở thành một chủ đề lặp đi lặp lại.

CHRIS: Vậy ư?

GRAZ: Đúng thế, Jonathan Kusuma nói rằng anh ấy nhờ bạn bè mang về Jakarta những cuộn băng cát-xét thực sự. Chúng là tín điều của anh ấy hồi đó.

CHRIS: Chúng rất tuyệt vời. Lúc đó, tôi ở New York và tôi đến buổi tiệc tuyệt vời này tại một nơi được gọi là Third Ward, và Luke Vermeer đang chơi nhạc còn những anh chàng Chic Chic Chic chơi DJ: Justin Van der Volgen và John Pew. Họ mang phong cách dance-punk, đây là thời kỳ của DFA, v.v. Tôi tìm thấy email của Justin và đã viết thư để bày tỏ tôi yêu thích dòng nhạc anh ấy chơi ra sao. Rồi một người bạn của tôi đang tìm kiếm một DJ và tôi đã giới thiệu Justin, thế là anh ấy đến chơi tại LA. Tôi hỏi làm sao anh ấy biết được dòng nhạc đó và anh ấy đã chỉ cho tôi đến Harvey và những bữa tiệc Sarcastic của người này. Tôi và bạn của tôi đã xem thử và ở lại đến lúc cuối cùng của buổi tiệc. Bầu không khí, những chi tiết tưởng chừng như đơn giản nhưng lại được xử lý thận trọng. Đêm đó, tôi thực sự cảm nhận được bầu không khí. Thời gian sau, tôi đã chú ý xem những yếu tố nào tạo nên một buổi tối tuyệt vời.

GRAZ: Những yếu tố đó là gì? Năm yếu tố hàng đầu tạo nên một buổi tiệc tuyệt vời là gì?

CHRIS: Tôi không thể nhận công trạng này, nó thuộc về Harvey.

GRAZ: Đúng thế, tôi chỉ muốn nói rằng từ quan điểm của bạn, bạn nhận thấy những điều gì là quan trọng nhất?

CHRIS: Đối với tôi, âm thanh đó rất tuyệt vời, nó lớn và trong trẻo nhưng bạn vẫn có thể nói chuyện với những người xung quanh. Nó không bị chói tai. Việc lựa chọn âm nhạc nói chung tích cực. Ánh sáng dường như biết hòa theo cảm xúc âm nhạc. Đó là một số điều tôi nhận thấy. Tuy nhiên, khi tôi nói chuyện với Harvey, điều đầu tiên anh ấy cho rằng quan trọng nhất có lẽ kém hoa mỹ nhất đó là một địa điểm an ninh và an toàn. Tôi đã tới những nơi gặp hỏa hoạn và mọi người cố gắng thoát ra ngoài trong khi phê thuốc. Nếu bạn muốn thả mình vào một trải nghiệm, nơi đó phải không bị gián đoạn và an toàn. Thứ hai là an ninh cần thận trọng và thân thiện. Đủ phòng vệ sinh là điều thứ ba! Đây là những điều ta mặc định nhưng chúng có thể phá hỏng hoàn toàn một bữa tiệc. Do đó, điều đầu tiên là cơ sở hạ tầng cơ bản. Kế đến theo anh ấy là hệ thống âm thanh. Sau đó, bạn mới bắt đầu thêm màu sắc và những thứ tinh tế. Tôi đã ghi nhớ lời khuyên này khi tôi bắt đầu tiệc của mình. Bởi vì ai đó đã lấy tên các buổi tiệc Sarcastic và dựng chúng lên tại New York mà không cân nhắc những điều này và chúng đã bị đóng cửa vào một trong những đêm đầu tiên rồi việc đó đã lặp lại. Đó là lúc Harvey bắt đầu chỉ chơi tại những địa điểm hợp pháp tại LA.

Tôi vẫn muốn ra ngoài nghe nhạc và trải nghiệm, tôi đã thử một số khái niệm tiệc nhà kho khác nhau trong quá khứ, điều đó rất thú vị, cho nên tôi có một số thành viên để nhờ cậy. Khi chúng tôi làm tiệc lần đầu tiên vào tháng 12 năm 2012 , Harvey thậm chí đã hỏi tôi quả cầu disco quay nhanh ra sao, nó được lau sạch chưa, tôi có để nó bị bẩn hay không? Anh ấy suy nghĩ về tất cả những điều đơn lẻ đó và rất quan tâm đến việc mọi người được vui vẻ. Tôi cho rằng niềm đam mê đó có sức lan tỏa. Sự chú ý và quan tâm rất có ích để tổ chức một buổi tiệc hay.

GRAZ: Vâng, tôi nghĩ mọi người nhận thấy điều đó tại Savage.

CHRIS: Chính xác! Bạn đã suy nghĩ rất kỹ. Có thể bạn đã đến rất nhiều căn phòng, thấy những chi tiết nhất định không được chú ý và bạn đã điều chỉnh rất nhiều trong số đó. Như đèn sáng ra sao, khói nhiều như nào, tầm nhìn. Bạn có một hệ thống âm thanh tốt, một bàn mix tuyệt vời, tất cả đều analog.

GRAZ: Bạn thích chơi tại Savage nhường nào?

CHRIS: Tôi đã rất vui! Tôi đã không chủ ý chơi DJ với mọi người đứng sau tôi. Đôi khi, mọi người đến từ phía sau bạn, nhưng được ở trung tâm là rất thú vị và mọi người có vẻ muốn đến từ mọi phía.

GRAZ: Hiện tại Spotlight đang ở đâu? Bạn muốn làm gì với nó? Bạn muốn tổ chức nó thường xuyên hơn hay không? Tại một địa điểm cố định hơn?

CHRIS: Tôi mong muốn California thay đổi luật lệ để chúng tôi có thể tiếp tục công việc hiện nay, nhưng tôi không chắc về khả năng đó. Tôi cho rằng điều quan trọng là giao lưu thường xuyên với những buổi tiệc khác, những người khác đang làm gì, mang đến những DJ khác, để chúng tôi tiếp xúc với nhiều cộng đồng khác nhau. Tiếp đến, tôi muốn tổ chức nó thường xuyên hơn và có một căn cứ để tổ chức. Bởi vì Spotlight đã phát triển rất lớn, và chúng tôi có những nhân tài quốc tế tới tham gia, do đó chúng tôi muốn duy trì quy mô đó. Chúng tôi có một nhà trang trí bối cảnh, một nhà thiết kế sản xuất để giúp xây dựng bối cảnh mỗi lần, cho cả sàn nhảy và phòng tối. Chúng tôi xây dựng thứ này trong một ngày, tháo dỡ vào cuối buổi tiệc cho nên công việc rất vất vả. Chúng tôi có một đội ngũ khổng lồ gồm những con người tuyệt vời biết cách lo liệu mọi việc.

GRAZ: Tiệc của bạn như thế nào? Có bao nhiêu người đến, có chương trình đóng giả gái không, nó được tổ chức muộn nhường nào? Hãy mô tả cho chúng tôi về nó.

CHRIS: Tiệc của chúng tôi thường từ 22:00 đến 5:00. Chúng tôi thường có 1000-1200 người trong một buổi tối. Tôi cho rằng bình luận về việc giả gái của bạn rất thú vị. Tại LA, có một buổi tiệc khác được gọi là Rhonda, nó bắt đầu từ năm 2008 khi các thị trường sụp đổ, nền kinh tế tệ hại và điên rồ. Ý tưởng là nhân vật Rhonda được dựng lên này tượng trưng cho buổi tiệc, dạn dĩ và vui vẻ. Bề ngoài của buổi tiệc là những sinh viên hay nghệ sĩ nghèo, những người có nguyên liệu khiến buổi tiệc trông như một buổi diễn thời trang. Đó có thể là sản phẩm của thời kỳ đó, ý tưởng về bề ngoài hoang toàng, dư dả, thừa thãi trong khi có gì ăn nấy. Chúng đóng vai trò quan trọng trong việc đưa tên tuổi LA lên bản đồ để thu hút các tài năng quốc tế, những người trước đây chỉ tới San Francisco. Nhưng những buổi tiệc của chúng tôi, chúng cũng rất thú vị, còn những người đóng giả gái bỏ cả đồ để quan hệ. Để nhảy và quan hệ. Phylis Navidad là Phil tại buổi tiệc của chúng tôi. Vậy nên, đó là một kiểu phân khúc khác. Chúng tôi tạo rất nhiều khói để giúp địa điểm trông lớn hơn, và tạo cảm giác bay bổng. Chúng tôi không cho phép chụp ảnh, giống như bạn, nhưng tại Rhonda, có hàng tấn ảnh sau đó. Chúng tôi muốn bạn sống trong khoảnh khắc, một chút mất phương hướng, bạn có thể nhảy cạnh bất kỳ ai, vui buồn đều đó ở đó một lúc.

GRAZ: Bạn có nghĩ rằng mình sẽ đi lưu diễn hay bạn sẽ duy trì nó tại cứ địa LA?

CHRIS: Vấn đề lưu diễn tiệc đó là A) tổ chức các buổi tiệc đòi hỏi rất nhiều công việc, và B) có những buổi tiệc khác trên khắp nước Mỹ cũng bắt đầu như chúng tôi vào cùng khoảng thời gian. Tại New York có Wrecked và Carnation, tại Pittsburgh có Honcho. Pittsburgh là một thành phố rất trẻ với rất nhiều trường đại học. Đó là một cộng đồng năng động tại vùng Trung-Tây. Chicago có Men’s Room. Có tiệc Queen của Derek Garter tại Smart Bar. Honey Sound System tại San Francisco. Deep South tại Atlanta. In Training tại Cleveland. Những buổi tiệc này đã phát triển và mọc lên. Tiệc của chúng tôi chào đón mọi người nhưng được điều hành bởi dân gay và có rất nhiều gay tham gia, và rất nhiều nhạc được sáng tác bởi cộng đồng gay. Do đó, nó chắc chắn toát lên tinh thần đồng giới và hy vọng nó cho phép mọi người cảm thấy thoải mái dù thẳng, gay hay bất kỳ đối tượng nào.

GRAZ: Có bao nhiêu người thẳng tham gia? Đang có nhiều sự pha trộn hơn phải không?

CHRIS: Việc đó tùy thuộc cách chúng tôi đặt lịch diễn. Chúng tôi vừa mời Boris đến từ Bergheim tới chơi tại LA lần đầu tiên. Trong trường hợp đó, bạn có những người đến hoàn toàn vì âm nhạc và nó phù hợp với đối tượng thẳng. Và trong phòng tối, tôi đã trông thấy giai tán giai, giai tán gái. Tôi cho rằng sự tự do mà chúng tôi đang cố gắng tạo ra là điều mà bất kỳ ai cũng được lợi.

GRAZ: Không có quy tắc gì hết ư?

CHRIS: Có một số quy tắc. Như không được xấu tính!

GRAZ: Nó có được viết lên cánh cửa không? Còn quy tắc nào nữa không?

CHRIS: Không chụp ảnh. Và không xấu chơi với người khác hay ghét phái nữ. Chúng tôi chỉ muốn đảm bảo mọi người cảm thấy thoải mái bất kể giới tính. Vấn đề không phải là lãnh địa, cái chính là mọi người muốn tận hưởng âm nhạc, nhảy nhót, bầu không khí và sự tự do. Không ai được xâm phạm sự tự do của người khác để giữ tự do của mình. Có đủ sự tự do và không gian cho mọi người cho nên hãy tận dụng.

Nhưng còn về lưu diễn tiệc, có những buổi tiệc khác như vậy.

GRAZ: Bạn có thể chơi DJ tại những buổi tiệc đó phải không?

CHRIS: Tôi có thể DJ tại những buổi tiệc đó và họ có thể DJ tại tiệc của chúng tôi. Họ đang gây dựng một thứ độc đáo của thành phố họ nên việc tới New York để làm Spotlight theo một cách nào đó là thừa thãi.

GRAZ: Nó dựa trên cộng đồng.

CHRIS: Đúng vậy. Chúng ta đang nói về việc đi tìm hiểu một nơi không có một cộng đồng và hợp tác với một buổi tiệc khác. Ví dụ, Honcho đã có một buổi cắm trại trong rừng tại West Virginia và tất cả các cộng đồng đã hội tụ tại đó. Tôi mang theo đèn nháy của mình và treo chúng lên cây và chúng tôi có một buổi tiệc tuyệt vời kéo dài 72 giờ trong rừng tại West Virginia. Và Red Bull vừa mới tụ hợp chúng tôi trong một buổi tiệc 12 giờ tại New York, nơi họ thuê một nhà kho lớn cùng với Honey SoundSystem, Wracked, Carination, Men’s Room và chúng tôi có một buổi tiệc tên là Voltron.

GRAZ: Tình hình DJ của bạn thì sao? Hiển nhiên, bạn chơi tại những buổi tiệc của mình tại LA, bạn đi lưu diễn châu Á, bạn đã chơi tại Panaroma Bar tại Bergheim được một số lần.

CHRIS: Tôi đã chơi Snags, buổi tiệc fetish dành riêng cho nam giới của họ. Đó là thương hiệu của họ tại The Lab. Tôi đã chơi Cocktail. Chúng tôi học hỏi rất nhiều từ Berlin, họ tổ chức được những buổi tiệc rất hay tại đó.

GRAZ: Bạn sẽ tiếp tục đi lưu diễn chứ? Hãy cho tôi biết bạn đang ngắm tới điều gì.

CHRIS: Đúng vậy, tôi cảm thấy đó là cách tốt nhất để quảng bá và lưu diễn tiệc. Câu lạc bộ ngập tràn âm nhạc, tôi là DJ chính của Spotlight và tôi là người thiết lập bầu không khí cho những ngôi sao đến trình diễn. Có những âm nhạc phù hợp và không phù hợp. Thật thú vị khi có thể đưa buổi tiệc tới những người khác và thành phố khác và đó là một phần của cuộc thảo luận về sự giao thoa của tất cả chúng tôi. Và tại đây, tôi đã học hỏi từ Ouissam, người đã chơi trước tôi. Tôi rất thích chơi một số nhạc mà anh ấy chơi, và đây chính là điều quan trọng.

GRAZ: Tôi nghĩ chúng ta cần chơi một số đĩa nhạc ngay bây giờ. Chris sẽ chơi nhạc một lúc và cảm ơn bạn đã đến tham gia.

CHRIS: Cảm ơn đã mời tôi tham gia! Thật tuyệt vời.

GRAZ: Một chuyến đi tuyệt vời! Chúng tôi xin được kết thúc tập Color này tại đây và hãy cùng lắng nghe Chris chơi nhạc. Cảm ơn rất nhiều, tạm biệt!

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Color Transmit © 2017