Zac Watz joins us from Hong Kong before his set and we chat about Audio Quality and his boutique Festival.

Tiếng Việt được dịch tại colortransmit.com

 

Phỏng vấn Zac Watz

GRAZ: Chào mừng các bạn đến với số mới nhất của Color. Tôi đang có mặt tại đây cùng với Zac Wats. Anh ấy là một thành viên quan trọng và có thâm niên trong cộng đồng của chúng tôi. Anh ấy là một DJ tuyệt vời, có trụ sở tại Hồng Kông, và các bạn sẽ nghe anh ấy chia sẻ ngay sau đây. Anh ấy đã tới chơi nhạc tại Savage. Anh ấy là một phần của một festival underground hội kín có lẽ là hay nhất mà chúng tôi chỉ có thể chia sẻ với các bạn chút ít về nó. Chào mừng bạn đến với buổi phát thanh!

ZAC: Cảm ơn Graz!

GRAZ: Bạn có thể chia sẻ về con đường chơi DJ và trở thành một thành viên danh dự trong cộng đồng tại châu Á trong 10, 15 năm qua của bạn được không?

ZAC: Mọi việc bắt đầu tại Canada, tôi đam mê âm nhạc điện tử đến nỗi tôi muốn học chơi DJ. Do trùng hợp kỳ lạ, người yêu cũ của người yêu cũ của tôi là một DJ, và tôi đã nghe anh ta chơi nhạc khi tôi làm nhân viên pha chế tại một quán cà phê. Anh ấy thường xuyên chơi DJ trên radio của trường đại học. Người yêu cũ của tôi giúp tôi tiếp xúc với anh ấy và anh ấy đã trao đổi với tôi. Anh ấy mua cho tôi hai bàn DJ, một bộ mixer nhỏ có hai kênh, kèm theo hai đĩa than và nói: Tôi muốn lấy lại những thứ này, đây là việc bạn cần làm, … và hẹn gặp lại bạn sau hai tháng. Đó là khởi đầu của tôi. Tại Canada, tôi không chơi nhạc ở bên ngoài.

GRAZ: Đó là 10, 15 năm trước ư? Trước khi có MP3? Quyết định sử dụng đĩa than ngay lập tức là lôgic phải không?

ZAC: Đúng vậy, và tôi cũng không thích MP3.

GRAZ: Tại sao vậy? Hãy cho chúng tôi biết triết lý của bạn về MP3 và lưu ý rằng khoảng 85% thính giả của chương trình phát thanh này chưa từng nghiên cứu về chất lượng âm thanh.

ZAC: Điều đầu tiên, tôi không có ý động chạm tới ai cả. Đây là ý kiến của riêng tôi mà thôi. Đó là do chúng tôi sở hữu một hệ thống âm thanh Funktion-One và một lời hứa với một người bạn thân, người tạo ra những chiếc loa đó, rằng tôi sẽ không bao giờ chơi MP3 trước công chúng. Vấn đề không chỉ là về thứ bạn nghe được mà còn về việc nó khiến bạn cảm nhận ra sao. Dù là MP3 320 thì cũng là nén ở một mức độ nhất định. Và chúng ta có thể nghe thấy sự khác biệt khi chỉnh một hệ thống. Nếu chúng ta chỉnh một hệ thống trên web, điều chúng ta thường làm khi chơi MP3. Chúng tôi đã mất một năm để hiểu ra điều này. Chúng tôi băn khoăn không biết vì sao lại như vậy. Nó là cảm nhận. Nó không chỉ là thứ bạn nghe được. Nó là một phần cực kỳ quan trọng của âm nhạc. Chúng ta không chỉ nghe, mà còn lắng nghe, và thậm chí lắng nghe bằng cơ thể của mình. Có những tần số tác động lên cơ thể khiến xương của chúng ta rung lên. Với âm thanh chất lượng cao chúng ta mới nhận thấy chất âm nhạc.

GRAZ: Tựu chung là về sự rung động và tần số. Đối với những ai trong số các bạn chưa biết về điểm khác biệt giữa một tập tin MP3 và một tập tin không phải MP3, về cơ bản người ta cố gắng trích xuất tối đa thông tin trong khi nén nó để có kích thước lưu trữ dữ liệu nhỏ nhất. Và khi làm việc đó, ta sẽ mất đi những nét tinh tế trong âm nhạc, những điều đáng lẽ dành cho người nghe. Các nghệ sĩ và ban nhạc thu âm dành nhiều tháng ròng rã trong các studio và studio master đến khi họ thốt ra: chúng ta muốn khán giả nghe được thứ này! Và khi nhạc được chuyển đổi sang MP3, bạn mất đi những nét tinh tế. Đó chính là điều Zac đang đề cập tới. Có rất nhiều kiểu tập tin khác, nhưng loại phổ biến nhất là wav và aiff và chúng cho bạn chất lượng cao nhất.

ZAC: Chúng ta gọi đó là không nén, hay lossless. Cuộc tranh luận về vấn đề này khá nảy lửa. Khi bắt đầu làm những sự kiện underground với hệ thống của mình, chúng tôi đã hỏi xem các DJ có muốn chơi cho chúng tôi và họ có sử dụng MP3 hay không. Họ nói rằng đó không phải là vấn đề lớn bởi ta không thể nghe ra sự khác biệt. Chúng tôi nói, “vậy bạn không muốn chơi cho chúng tôi ư?” và đúng là họ muốn chơi MP3 của họ hơn. Vậy là tranh luận nổ ra. Chúng tôi yêu cầu họ không chơi MP3 không vì phán xét, chỉ đơn giản đó là chính sách và quan niệm của chúng tôi. Tuy nhiên trong vòng hai năm qua, vấn đề này đã giảm bớt khá nhiều. Người ta vẫn chơi MP3, nhưng khi tiếp xúc với chúng tôi, chủ đề này không còn được đề cập tới nữa. Tôi nhớ có lần trò chuyện với một DJ chuyên nghiệp, người nói rằng anh ấy không nghe ra sự khác biệt, tôi đã hỏi xem anh ấy có sản xuất âm nhạc hay không. Anh ấy bảo rằng chưa. Tiếp theo tôi hỏi nếu có sản xuất anh ấy sẽ sản xuất loại gì, anh ấy đáp WAF. Tôi mới hỏi anh ấy thấy ra sao khi chơi nhạc của nghệ sĩ khác với chất lượng thấp hơn nhạc do anh ấy sản xuất. Cuộc trao đổi không đi xa thêm nữa, nhưng có một ý tưởng thú vị: tại sao chúng ta lại nén nhạc khi việc lưu trữ và băng thông không còn là vấn đề nữa. Vấn đề chỉ là sự tiện lợi.

GRAZ: Trong môi trường hiện nay thì không còn tranh luận nào nữa. Nhưng 10 năm trước, khi tôi mới chơi DJ, MP3 320 quý như vàng vậy. Hầu hết là loại 128 nên rất khó khăn. Internet thì chậm, dung lượng lưu trữ là vấn đề. Tuy nhiên hiện hay, đúng là không có lý do gì để không sử dụng nhạc không nén nữa. Giá thành gần như nhau, thời gian tải về cũng giống nhau.

ZAC: Chúng tôi cũng thường nghe ý kiến cho rằng nếu đĩa than không được ghi chuẩn thì nghe không hay bằng một đĩa than khác được ghi chuẩn. Hiển nhiên đó là hai đĩa nhạc khác nhau và do đó khó mà so sánh được trên phương diện bạn có được chất lượng cao nhất theo cách bản nhạc được làm ra. Mọi người cũng sẽ nói rằng nếu một tập tin MP3 được nén chuẩn sẽ nghe hay hơn một bản nhạc khác có định dạng WAF, nhưng chúng không phải là một bản nhạc. Điều chúng tôi luôn muốn đề cập đó là “bạn cảm giác ra sao” khi nghe một bản nhạc ở hai định dạng khác nhau. Vấn đề này thường được coi là quá kỹ thuật, và các vấn đề kỹ thuật thì chẳng thú vị gì, hoặc chúng tôi được nghe, vấn đề không phải là phương tiện mà là thông điệp. Nhưng tôi thấy rằng không khí trên sàn nhảy và việc nghe nhạc phụ thuộc vào những chi tiết kỹ thuật góp phần tạo ra không khí đó. Thậm chí trên nhiều phương diện, trách nhiệm của DJ như một nghệ sĩ cũng liên quan nhiều đến kỹ thuật. Do đó, việc chối bỏ khía cạnh này và tuyên bố rằng chúng ta chỉ là những hình nhân biết đi lại là không xác đáng. Không hề nhàm chán chút nào khi bạn được chìm trong bầu không khí đó.

GRAZ: Đúng vậy, MP3: Âm nhạc thiếu sức sống!

Hãy trở lại câu chuyện. Hãy kể cho chúng tôi về thời gian 10 năm qua của bạn tại Hồng Kông với tư cách một DJ và một thành viên trong cộng đồng âm nhạc và nếu có thể, hãy dẫn dắt tới những sự kiện của bạn để chúng ta có thể bàn về những trải nghiệm của những sự kiện đó.

ZAC: Sự khởi đầu tại Hồng Kông đơn thuần là một nguồn cảm hứng để tôi đi sâu vào âm nhạc. Ở nhà chơi nhạc với hai chiếc đĩa than, tại một thời điểm nhất định, không còn cho tôi cảm hứng nữa. Tôi bắt đầu với những cocktail lounge, hay những nơi giống như vậy. Người ta thường xuyên bảo tôi phải thay đổi phong cách âm nhạc, tại thời điểm đó nó đậm chất house, đôi lúc thiên về techno, một chút minimal. Tôi nhất quyết không thay đổi và rốt cuộc tôi mất đi những buổi biểu diễn đó và phải tìm những buổi khác. Điều đáng bàn là các hệ thống âm thanh đó cực kỳ dở tệ. Đó là sự xúc phạm thính giác đối với người nghe. Làm việc với một người kiên quyết phát triển kinh doanh với kiểu hệ thống chán đời đó và ở trong những môi trường tầm thường đã thúc đẩy tôi có được hệ thống âm thanh của riêng mình. Đôi khi trong cái rủi lại có cái may. Đó là một quãng thời gian thú vị khi tôi có được một mục đích cho mình, và vì lẽ đó chất lượng âm thanh rất quan trọng đối với tôi.

Lúc đó, chúng tôi thành lập một nhóm cùng vài người bạn có tên là Twisted Donut, chỉ là một nhóm người chúng tôi gặp gỡ hay được giới thiệu, những DJ chơi đĩa than, quen biết nhau qua âm nhạc. Và sau một khoảng thời gian chúng tôi bắt đầu tập hợp những buổi tiệc và sự kiện nhỏ dành cho 20, 30 người, ít nhất là 19. Chúng tôi thường xuyên thua lỗ, nhưng chúng tôi không ra ngoài để cố kiếm tiền, mà chỉ muốn trang trải các chi phí. Tuy nhiên khi chúng tôi xây dựng mạng lưới nhỏ này, với ý định không quảng cáo, không quảng bá, và rất ít hình thức thu hút người đến, thì mọi người bắt đầu tò mò và hỏi về nó. Chúng tôi đã cần hai đến ba năm để củng cố và phát triển những sự kiện có tiếng tăm thu hút mọi người đến và thưởng thức âm nhạc cùng một nhóm ít người.

GRAZ: Những sự kiện này được tổ chức trong nhà kho, căn hộ hay những địa điểm underground vậy? Chúng ở đâu?

ZAC: Đầu tiên là tại những bar rượu vang, ban ngày là phòng triển lãm nghệ thuật hay những nơi như vậy. Chúng tôi làm việc với một số không gian văn phòng chung, rồi thuê chúng vào buổi đêm và biến nó thành một sự kiện house và techno underground nhỏ. Chúng tôi luôn muốn tránh những buổi tiệc đơn thuần, sống sượng. Chúng tôi muốn tập trung vào âm nhạc trên hết. Tôi biết những điều này đã được nhắc đến nhiều và có vẻ sáo rỗng, nhưng đó là những gì chúng tôi hướng đến: một văn hóa âm nhạc hay một nơi hội tụ để mọi người đến thể hiện bản thân thay vì chỉ uống say. Rất khó tìm những nơi như thế tại Hồng Kông.

GRAZ: Tôi nhớ có lần trao đổi với một khách mời tham gia chương trình phát thanh này, hồi đầu khi mở Savage, về vẻ đẹp của một căn phòng tối trống rỗng. Chỉ có những con người nhắm mắt lại. Và đối với người ngoài cuộc, việc đó quả là khó hiểu. Ai lại muốn đi vào một lô cốt bê tông không có cửa sổ và nghe thứ âm nhạc lặp đi lặp lại tới tận sáng kia chứ? Tuy nhiên đối với tôi đó lại là một trong những trải nghiệm giúp ta vỡ lẽ được nhiều điều nhất. Đó là một hiện tượng điên rồ, một trải nghiệm phong phú. Thế mà thế giới cũng không có đủ những lô cốt như vậy! Đó là một điều kỳ lạ.

ZAC: Khi nhìn quanh, như tại Savage ở đây, có những mảng bê tông trên tường bị khuyết, nơi những viên gạch đã được gỡ bỏ…

GRAZ: … thực ra là chúng bị rụng do mọi người ở đây nhảy sung quá….

ZAC: ….sự đơn giản của nó thật thú vị. Ta học cách trân trọng sự đơn giản mà không bị xao lãng bởi thời trang hay những thứ khác.

GRAZ: Đúng vậy, cơ bản là loại bỏ mọi sự phân tán để thả lỏng. Bạn đã nói rằng bạn muốn có một văn hóa âm nhạc. Bạn có cảm thấy nó đang tồn tại trong những sự kiện của chúng ta không? Và tại Hồng Kông?

ZAC: Thực ra đã có những bước tiến dài trong vòng 5 năm qua. Có nhiều cộng đồng hơn. Ý tôi là có nhiều DJ khác nhau, nhiều nhóm khác nhau, hỗ trợ nhau đều đặn. Một câu lạc bộ tổ chức một đêm sự kiện và đôi khi các DJ từ hai CLB khác sẽ đến chơi nhạc tại sự kiện này để mang tới không khí và phong cách của họ. Đó là những sự phát triển thú vị và tích cực mà chúng ta đã được chứng kiến trong quãng thời gian qua. Thậm chí đối với tôi, vai trò của tôi đang mờ nhạt đi đôi chút và tôi không làm công việc này toàn thời gian hay tham gia nhiều vào lĩnh vực tiệc. Phần nào tôi là người ngoài cuộc trong lĩnh vực đó, nhưng với cảm giác về cộng đồng này, việc đó không nhất thiết quan trọng nữa. Dù bạn ít gắn bó với cuộc sống về đêm giống như tôi, hay rất quan tâm đến phong cách sống đó, hay có một nền tảng kiến thức sâu sắc về các nhãn thu âm hay nghệ sĩ hiện tại, chúng ta đã gây dựng một sự tôn trọng lẫn nhau và thật vui khi được chứng kiến điều đó.

GRAZ: Một thước đo tuyệt vời! Đó là dấu hiệu cho thấy một cộng đồng vững chắc thực sự khi có sự tiếp nhận ở mọi cấp độ. Điều đó đồng nghĩa nó đã vượt trên những người say mê tìm hiểu âm nhạc, hay các DJ, hay những người đơn giản muốn đi chơi tiệc vào ban đêm. Điều đó đồng nghĩa có đủ sự đa dạng và phong phú giữa mọi người để có thể tạo nên một cộng đồng.

ZAC: Với văn hoá âm nhạc này, hiện tại tôi chơi nhạc bên ngoài Hồng Kông nhiều hơn. Tôi muốn biết tôi sẽ gặp chủ yếu những người đi tiệc để say xỉn hay những thính giả phê bình: những người sành âm nhạc, sành nhạc house và techno, những người lắng nghe tôi chơi nhạc dù họ thích nghe hay không. Vì sao họ không thích? Vì sao họ thích? Tôi mắc lỗi khi mix nhạc hay tôi đã làm tốt? Vấn đề là gì, họ thích hay không thích điều gì? Và thực ra tôi đã thấy có một nền văn hóa âm nhạc cực kỳ mạnh mẽ và có những người nhảy tâm huyết, dù cho chỉ có năm người thì họ cũng sẽ nhảy hết mình.

GRAZ: Họ có sức lan tỏa. Nếu ta có 3 người nhảy đích thực thì CLB cực kỳ sống động! Họ bằng 10 người nhảy xung quanh.

ZAC: Chính xác. Và khái niệm nhảy bắt nguồn từ nền văn hóa âm nhạc này. Thông thường người ta nghĩ rằng nhảy theo nhạc EDM tức là chỉ giơ tay lên không trung rồi gào thét, nhưng nó thực sự là trải nghiệm cá nhân – được nhảy, cảm thấy tự do, đủ cởi mở và đủ an toàn để thể hiện bản thân, chính bạn là người cảm nhận được động tác. Đó là một điều vô cùng độc đáo.

GRAZ: Một mô tả hết sức chuẩn. Tôi đã cố gắng diễn tả như bạn rất nhiều lần trong chương trình phát thanh này mà chưa bao giờ làm được. Vâng, giống như điều anh ấy nói.

ZAC: Chúng tôi đã chứng kiến điều đó ở một nơi đặc biệt tại Berlin mà chúng tôi rất yêu thích. Tôi chưa từng thấy một văn hóa nhảy như vậy tại bất kỳ nơi đâu. Tôi được lớn lên trong âm nhạc, giữa những người yêu thích nhảy, nhưng tôi chưa bao giờ chứng kiến sự nhiệt thành đến thế. Không nhất thiết nhảy giống nhau, nhưng đám đông tạo nên những làn sóng. Nói về việc thể hiện bản thân, nơi đó có khoảng 500 người và mỗi người lại cử động chẳng giống ai. Theo một khía cạnh nào đó, nó giống như một sự trình diễn thể hiện, nhưng không phải là một sự trình diễn của cái tôi. Tôi coi đó là một sự thể hiện phản ánh bản thân sâu sắc. Đó chính là cốt lõi của âm nhạc này

GRAZ: Chính xác. Tôi không thể diễn tả chuẩn hơn thế. Bạn đã nói ra một số ý kiến mà tôi vẫn muốn truyền tải trong chương trình phát thanh này.

Bây giờ chúng ta sẽ nói về chủ đề tôi yêu thích nhất. Hãy kể cho chúng tôi, hoặc không kể cho chúng tôi, về sự kiện tuyệt vời mà các bạn tổ chức tại Hồng Kông hai lần một năm.

ZAC: Thực ra tôi không thể kể nhiều về nó, do đó tôi sẽ nhắc lại điều tôi đã nói: nó chỉ là một festival nhỏ vớ vẩn mà chúng tôi tổ chức hai lần một năm. Mọi người đến, cắm trại, và nghe nhạc, cơ bản là như vậy.

GRAZ: Các thính giả thân mến, sự giữ kẽ củ Zac về festival này có thể khiến bạn tò mò và muốn biết trên thực tế nó đem đến trải nghiệm thú vị ra sao. Nhưng chúng ta sẽ phải nhanh chóng chuyển chủ đề thôi.

ZAC: Tôi có thể chia sẻ rằng nó tổ chức vào tháng 3 và tháng 10. Nếu như ai cũng tìm đến chúng tôi, chúng tôi sẽ không còn bí mật nữa. Chúng tôi có chính sách riêng – không quảng cáo, không quảng bá.

GRAZ: Sự kiện chỉ dành cho khách mời thôi ư?

ZAC: Cơ bản là như vậy. Chúng tôi từng có chính sách không Facebook, nhưng cách đó không áp dụng được tại châu Á. Chúng tôi gửi SMS và email, nhưng việc đó rất nhọc nhằn. Bạn có thể tìm thấy nó trên Facebook, và có những thiệp mời được phát. Mọi người cần đăng ký và phải quen biết ít nhất qua một người bạn của một người bạn. Dù sao giới này tại Hồng Kông cũng rất nhỏ.

GRAZ: Không ai thấp hơn mét tám!

ZAC: Chính xác, không tính nữ! Và để mở rộng trên khái niệm không thương mại, điều vốn rất quan trọng đối với chúng tôi, đã có vô số sự kiện, và chúng tôi không cần gắn cho nó cái nhãn “underground”, nhưng chúng tôi muốn có thứ gì đó khác biệt so với những gì thông thường trong nền tư bản hiện đại phương Tây, vốn chỉ đơn thuần là quảng bá, quảng cáo để kiếm tiềm. Chúng tôi muốn sự kiện của mình tương phản với hiện thực trên nhiều nhất có thể. Dù có thể hơi động chạm tới mọi người. Chúng tôi thực sự không muốn như vậy. Không có áp phích bia, thậm chí chúng tôi chưa từng nhắc đến tên sự kiện, ngoại trừ trên tờ lịch chương trình được chúng tôi đính ở quầy DJ.

GRAZ: Bạn có thể nói cho chúng tôi biết về những nét đặc thù của sự kiện mà không cần quá chi tiết không. Có rất nhiều điều thú vị như đội ngũ tình nguyện, những đầu bếp, nữ nhân viên tẩm quất. Bạn có thể kể về những nét đặc thù và cảm giác ra sao khi quản lý một sự kiện như vậy?

ZAC: Chúng tôi muốn tự quản lý. Việc đó không dễ dàng gì bởi chúng tôi có những quy tắc mà những người tình nguyện và khách mời phải tuân theo. Chúng dành cho tất cả tình nguyện viên: DJ, người pha chế, đầu bếp. Đứng đắn, chủ động là điều quan trọng. Bạn nhận được thành quả theo công sức bạn đầu tư. Một DJ 22 tuổi đến từ Berlin, người đã chơi nhạc sống lần đầu tiên vào lúc 6 giờ sáng chủ nhật, đã nói rằng: Tôi không biết lao động vất vả lại vui đến như vậy.

Đó là quan điểm của chúng tôi. Tuy nhiên để kiểm soát và quản lý sự kiện an toàn cần đến rất nhiều người. Khi bạn có 300 người và 50 tình nguyện viên, bạn chỉ có một đội ngũ ở mức tối thiểu, đặc biệt vào lúc 8 giờ sáng chủ nhật. Nhưng khi mọi người sát lại gần nhau với tư tưởng rằng đó là một phần sự kiện của họ, rằng họ nhận được thành quả xứng đáng với công sức họ bỏ ra, lúc đó mọi việc sẽ chạy khá trơn tru. Không nhất thiết đứng sau hậu trường, tuy nhiên các vị khách sẽ có một buổi tiệc chất lượng.

Đó là công việc khó nhất mà tôi từng làm, chắc chắn như vậy. Nhưng đó là một kiểu công việc khác, một trải nghiệm nhọc nhằn và cũng thú vị nhất mà tôi từng có. Điều đó là chắc chắn.

GRAZ: Tôi hiểu. Chúng tôi mới đây đã tổ chức Equation, nên tôi có thể hiểu phần nào điều bạn đang nói.

ZAC: Có những khoảnh khắc tưởng như ác mộng nhưng ngay sau đó lại rất tuyệt. Yếu tố cộng đồng có lẽ là quan trọng nhất đối với chúng tôi, và để truyền tải tư tưởng đó tới đối tượng đa dạng như vậy có thể khó khăn. Nhưng giống như MP3, chúng tôi không yêu cầu các DJ mang triết lý của chúng tôi ra thế giới, chúng tôi yêu cầu họ tuân theo những tiêu chuẩn chất lượng âm nhạc của chúng tôi khi họ chơi cho chúng tôi. Tôi phải nói rằng cách đó có hiệu quả lớn và mọi người đều thích thú.

GRAZ: Bây giờ, hãy cùng thưởng thức một chút âm nhạc. Có lẽ bạn sẽ hơi vội bởi bạn sẽ chơi nhạc tối nay. Mọi người có thể tìm nghe nhạc của bạn ở đâu?

ZAC: Soundcloud, hiện tại trên đó không có gì nhiều. Tôi thường không thu lại những gì tôi chơi. Tôi không rõ vì sao nữa. Tôi đoán nó xuất phát từ ý tưởng gốc rằng âm nhạc nên là thứ gì đó mà mọi người thưởng thức ngay tại khoảnh khắc. Mặc dù vậy, tôi cũng thường xuyên nghe nhạc của các nghệ sĩ khác, và tôi rất thích việc đó. Chúng ta cần chia sẻ.

GRAZ: Những người muốn nghe có thể chơi lại buổi phát thanh này. Nhưng nó sẽ có định dạng MP3 thôi…

ZAC: Ý bạn là chương trình này ư? Cũng được thôi. Không thành vấn đề. Tôi nghĩ chất lượng giọng nói của chúng ta sẽ không bị mất mát nhiều đối với thính giả.

GRAZ: Cảm ơn bạn rất nhiều đã đến tham gia. Và nên nhớ không để các con bạn nghe MP3. Bạn bè đích thực cũng không để nhau nghe MP3 đâu. Hẹn gặp lại các bạn trong chương trình Color tiếp theo.

ZAC: Cảm ơn!

 

 

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Color Transmit © 2017