Cooper Saver is a fixture in the Los Angeles warehouse party scene and we discuss dancing in the USA and what lies ahead for the city of angels.

Phỏng vấn Cooper Saver

GRAZ: Xin chào các thính giả. Chào mừng các bạn đến với phiên bản Los Angeles của Color. Tôi đang có mặt ở đây cùng với Cooper Saver, một người bạn của tôi và một trong những biểu tượng trong giới âm nhạc tại Los Angeles. Anh ấy có một nhãn hiệu thu âm, một thương hiệu tiệc rất tuyệt vời có tên là Fire Away đồng thời là một DJ xuất sắc. Anh ấy vừa làm Beats in Space, đã làm Boiler Room và có những điều thú vị muốn chia sẻ. Chào mừng bạn, Cooper!

Cooper: Cảm ơn đã mời tôi tham gia.

GRAZ: Bạn có thể cho mọi người biết đôi chút về bản thân, công việc bạn đang làm và tiệc của bạn được không? Hãy tóm tắt để mọi người biết được bạn từ đâu đến.

Cooper: Tất nhiên rồi. Fire Away là một chuỗi tiệc nhà kho hàng tháng mà tôi đã thực hiện gần năm năm, tính đến mùa hè này nó sẽ bước sang năm thứ năm. Khởi đầu của nó là một cách để tôi đưa những DJ và nghệ sĩ mà tôi cảm thấy không có đại diện tới LA và tôi cố gắng mang điều gì đó mới mẻ đến các câu lạc bộ sau giờ tại đây. Được chứng kiến giới này phát triển trong vài năm qua là điều rất thú vị. Bản chất của Fire Away là một nơi để mọi người tới vui chơi sau giờ đóng cửa của các câu lạc bộ, đáng buồn là 2 giờ sáng.

GRAZ: Tổ chức một câu lạc bộ sau giờ tại LA có khó không? Điều đó rõ ràng là lách luật. Thu hút người đến có khó không? Có đủ những người yêu nhạc hay không? Bạn có gặp vấn đề với chủ đất và cảnh sát hay không? Hay có nhiều người yêu âm nhạc đến nỗi khi bạn giới thiệu sự kiện nào đó, mọi người đều muốn tham gia?

Cooper: Điều đó còn tùy. Tôi cho rằng, trong vài năm qua, việc thu hút người đến là dễ dàng hơn bởi người dân LA đã nghĩ thoáng hơn về những thể loại này. Tôi không rõ nguyên nhân nhưng chắc chắn tôi cảm thấy có sự tăng trưởng, và đó là điều tích cực. Tuy vậy, chúng tôi vẫn gặp rất nhiều khó khăn, trở ngại do bản chất của những sự kiện đó. Và tôi không trông chờ nó sẽ dễ dàng hơn trong ngày một ngày hai.

GRAZ: Tôi biết bạn đã mời một số DJ mà tôi yêu thích tới chơi tại các buổi tiệc của bạn. Nhưng bạn có cho rằng nếu bạn không mời một tên tuổi lớn từ châu Âu được mọi người trông đợi thì bạn có thể gây dựng một cộng đồng chỉ với những tài năng địa phương hay không?

Cooper: Tôi hi vọng có và tôi cho rằng mọi việc đang tiến triển theo chiều hướng đó. Có rất nhiều người địa phương tại đây đã hoạt động từ rất lâu, lâu hơn cả tôi. Và rất nhiều gương mặt tài năng mới nổi trong vòng hai hay ba năm qua. Tôi cho rằng LA có một chất riêng mà người sinh sống tại nước ngoài không biết nó là gì. Vậy nên tôi chắc chắn muốn giới thiệu thêm những người bản địa. Tuy nhiên tôi cho rằng do chi phí lớn của các buổi tiệc đó, đôi khi ban đầu bạn cần một cái tên. Tôi không cho rằng việc đó phù hợp với tất cả mọi người, nhưng ban đầu tôi đã muốn tổ chức tiệc với một danh sách biểu diễn trong mơ và đó là điều tôi bị lôi cuốn. Tôi nghĩ tại thời điểm này mọi người đang tin tưởng nhãn hiệu và sẽ đến dù ai chơi nhạc đi chăng nữa, nhưng ban đầu tôi đã cần một cái tên để thu hút mọi người. Khi bắt đầu tổ chức những buổi tiệc này, tôi không quen biết nhiều người như vậy, tôi chỉ mới làm quen với lĩnh vực này, tôi chưa có một mạng lưới. Hiện giờ, rõ ràng, thậm chí với một danh sách ngắn hơn, mọi người tin rằng họ vẫn có thể hài lòng.

GRAZ: Vâng, bởi vì để mỗi thành phố tạo lập một cộng đồng thực sự vững chắc, có vẻ như bạn cần những tài năng bản địa.

Cooper: Đúng vậy, tôi nghĩ điều đó rất quan trọng. Tôi cho rằng mô hình chỉ đặt vé và bán những tên tuổi lớn không thể gây dựng nên một cộng đồng, và tôi cũng không cho rằng nó bền vững, đặc biệt khi có những người tại đây cần được quan tâm. Nhưng cũng tốt nếu kết hợp cả hai để tạo nên sự kết nối toàn cầu. Bạn mang mọi người đến gần nhau, những người nếu không sẽ chẳng thể gặp nhau. Kết hợp một vài tài năng bản địa với một tài năng quốc tế, ai biết được họ sẽ mang tới điều gì? Việc đó có thể dẫn tới điều gì đó to lớn hơn.

GRAZ: Điều đó có vẻ đã diễn ra với buổi biểu diễn của bạn. Bạn đã tụ tập tất cả những DJ này và hiện giờ bạn đang chơi những buổi tiệc mà họ đang tổ chức tại quê hương của họ.

Cooper: Hoàn toàn đúng. Và tôi cho rằng việc tạo nên một đội ngũ mạng lưới toàn cầu là một trong những việc quan trọng nhất cần làm với những buổi tiệc kiểu này. Bạn cần kết nối và nỗ lực cùng nhau.

GRAZ: Bạn bắt đầu với âm nhạc như thế nào?

Cooper: Từ nhỏ, tôi đã hoàn toàn ám ảnh về âm nhạc. Cha mẹ tôi có gu âm nhạc rất tốt, họ luôn bật nhạc trên xe ô tô khi chở tôi đến trường. Nhưng nhạc dance chỉ đến với tôi vào những năm cuối cấp ba. Tôi cho rằng điều quan trọng đối với tôi là tham gia vào toàn bộ kỷ nguyên DFA bởi nó giúp tôi chuyển từ quan tâm tới punk và odd ball electronic sang tìm hiểu dần về âm nhạc câu lạc bộ. Lúc đó, tôi cứ nghĩ nó chỉ gói gọn trong Tiesto và Sandstorm. Tôi cho rằng tất cả nhạc techno đều giống vậy, và hiển nhiên, nó để lại ấn tượng không tốt trong tâm trí tôi và tôi nhất quyết không quan tâm đến nhạc dance. Nhưng rồi tôi nhận ra nó có cả một khía cạnh khác mà tôi có thể kết nối được. Từ LCD đến việc nghe Janice Murphy và Pat Mahony Fabric Mix, tôi khá bất ngờ. Tôi tự hỏi tất cả những đĩa nhạc này là gì? Cái này là gì? Tôi thích nó. Tôi được phép thích nó, nó thật tuyệt. Tôi cho rằng kể từ đó tôi đã khám phá techno, house, và mọi thứ khác nữa một cách tự nhiên.

GRAZ: Một số người trong chương trình này đã đề cập về DFA như một chuẩn mực và thứ keo gắn kết tất cả điều này. Tôi nghĩ, không chỉ đối với các DJ mà cả với công chúng.

Cooper: Hẳn là vậy , tôi cho rằng đó là một giai đoạn đặc biệt trong âm nhạc và văn hóa tiệc. Sự bùng nổ của nó diễn ra trước thời kỳ của tôi, tôi đã không sống trong những ngày tháng vàng son của nó, nhưng tôi vẫn coi nó là một nguồn cảm hứng chính, kể cả đến ngày hôm nay. Nó đã thay đổi cuộc sống của tôi.

GRAZ: Gửi lời chào tới Justin! Chúng tôi đang đến với bạn! Bạn sẽ sớm xuất hiện trên chương trình này.

Điều thú vị nhất từng xảy ra tại một buổi tiệc Fire Away là gì?

Cooper: Điều đó khá khó nói. Có rất nhiều việc mà tôi không thể nói… Nhưng thành thực mà nói điều thú vị nhất đối với tôi là khi bạn mời được ai đó mà bạn mong chờ từ lâu và sự việc diễn ra như ý. Không có gì hơn thế cả. Ví dụ như lần đầu tiên chúng tôi mời được Claude và Clyde, chúng tôi không biết điều gì đang chờ đón, vé được bán hết, tiệc tổ chức trong một gara nhỏ và mọi người trèo cả lên tường. Cảnh tượng đó như phim vậy. Nhưng nó rất tuyệt, yếu tố náo loạn đó là một kỷ lục. Ngoài việc đó, tôi không nghĩ ra bất kỳ khoảnh khắc cụ thể nào. Ngoại trừ việc tắt nhạc và bảo mọi người giả vờ như không có buổi tiệc nào cả trong vòng 5 phút trong khi cảnh sát lượn bên ngoài, đến khi có người chạy lại vào trong và hét lên “họ đi rồi!” và rồi buổi tiệc lại vỡ òa, bởi mọi người nghĩ là mọi chuyện đã chấm hết nhưng thực tế lại không. Bạn luôn cần cái khoảnh khắc sát mép thảm họa để có một buổi tiệc tuyệt vời.

GRAZ: Đúng vậy, tôi cũng có một số sự kiện đáng nhớ kiểu đó, khi mà điện bị cắt hay do làm sao đó, mọi người không hiểu chuyện gì đang xảy ra và rồi mọi thứ lại hoạt động trở lại.

Cooper: Đôi khi tôi cảm thấy nếu không có những sự việc đó thì đó là một đêm ổn nhưng khá buồn tẻ. Bạn cần yếu tố đó.

GRAZ: Có lẽ tôi sẽ đến và cắt điện tại buổi tiệc Fire Away tới.

Cooper: Được, hay đấy! Hãy cho tôi biết trước.

GRAZ: Tình hình sự nghiệp DJ của bạn hiện ra sao? Giờ đây, bạn chơi nhạc tại khắp mọi nơi: châu Âu, hiển nhiên cả những buổi tiệc của bạn tại LA nữa, bạn còn có một chương trình radio.

Cooper: Đúng vậy, một chương trình radio mà tôi rất hào hứng. Nó là một bước tiến lớn. Việc chơi DJ đã cải thiện rất nhiều đối với tôi trong vài năm qua và tôi rất hài lòng. Ước mơ và lý do để tôi làm việc này là để có một nơi để chơi và chia sẻ tầm nhìn, và may mắn thay nó cũng được rất nhiều người yêu thích. Nhưng tôi cũng cảm thấy hơi kỳ cục khi chơi tại những buổi tiệc của mình, bởi vì tôi cảm thấy DJ chính rất quan trọng, nhưng tôi lại quá căng thẳng và bận rộn với những thứ khác để có thể chơi nhạc, đó là điều tôi không muốn. Bởi vì chúng tôi tự lo liệu mọi việc, chỉ mỗi chúng tôi. Nhưng nó đã tạo cho tôi một nền tảng, mở rộng việc chơi DJ của tôi một chút.

GRAZ: LA cần điều gì để lĩnh vực này phát triển bền vững và lành mạnh? Đó có phải chỉ là những điều luật bắt đóng cửa lúc 2 giờ sáng hay không?

Cooper: Không, tôi không cho rằng nhất thiết là luật pháp, dù quy định về 2 giờ sáng là một yếu tố góp phần quan trọng. Tôi cho rằng việc thiếu những địa điểm lý tưởng và phù hợp có lẽ là vấn đề lớn nhất. Bởi vì thậm chí nếu dự luật cho mở đến 4 giờ sáng, hiện còn rất hão huyền, được thông qua thì nó có khác biệt gì khi chúng ta không có địa điểm để áp dụng?

GRAZ: Điều mà dự luật 4 giờ sáng đó có thể làm là thay đổi công thức tài chính. Người ta sẽ có thêm hai giờ doanh thu, và điều đó có thể giúp họ mở một câu lạc bộ tại một địa điểm rẻ hơn mà trước đây có thể họ không có.

Cooper: Điều đó đúng. Với tốc độ nâng cấp chỉnh trang của LA và cơ sở hạ tầng bất động sản, tôi cảm thấy việc có được một không gian và vượt qua mọi khó khăn cửa quyền phía trước để làm được điều đó là một thách thức. Tôi không nói rằng việc đó là không thể, tôi lạc quan điều gì đó sẽ xảy ra. Bạn tôi, Nick, anh ấy tổ chức một chuỗi tiệc tên là ProtoType tại địa điểm được gọi là Lot613 downtown, đó là một không gian nhà kho chuyển đổi. Nó giống như một câu lạc bộ rút gọn tối giản và nó rất tuyệt vời. Chúng tôi thích tổ chức sự kiện tại đó và tôi cho rằng một nơi như vậy là một bước đi đúng đắn. Nhưng nó là một căn phòng và bạn cần rất nhiều người trong đó để nó hoạt động. LA đang thiếu một căn phòng nhỏ, ấm cúng, không chai đồ uống, không bàn, không VIP, hệ thống âm thanh tốt, và không đèn. Giống như không gian nhà kho trong một môi trường hợp pháp, an toàn, và có giấy phép. Đó là tất cả những gì chúng ta yêu cầu!

GRAZ: Đó là một điều kỳ lạ. Đó là một điều lành mạnh. Hiển nhiên, có những thứ sẽ khiến chúng ta lo lắng, nhưng một lời gửi tới chính phủ, nếu có bất kỳ quan chức nào lắng nghe, đây là một hoạt động với động lực âm nhạc và được giám sát. Người ta hoặc làm chui, và cơ quan chức năng không biết, hoặc họ có thể làm với một vị thế an toàn hơn.

Cooper: Hoàn toàn đúng, họ càng gây khó khăn cho chúng tôi thì càng nhiều rủi ro.

GRAZ: Bởi mọi người đều tham gia.

Cooper: Bởi mọi người đều tham gia! Và đó không phải là hướng đi đúng đắn. Khi người ta đến LA và muốn biết nên đi đâu vào tối thứ sáu, tôi không thể trả lời họ. Tôi phải lên mạng tìm và nghiên cứu về những sự kiện một lần nào đang diễn ra. Trong khi tại bất kỳ thành phố nào khác, mọi người có những địa điểm cố định để đến.

GRAZ: Bạn có cho rằng mọi người sẽ đến nếu bạn tổ chức tại vùng ven thị trấn?

Cooper: Có, tôi đã đôi lần sáng tạo và đẩy nó ra xa thị trấn và mọi người vẫn tới. Với sự mở rộng của LA, dù sao mọi người đều sẵn sàng lái xe bởi chả có nơi nào gần. Thêm tám dặm nữa cũng chẳng khác biệt.

GRAZ: Tôi băn khoăn không biết việc xây dựng một câu lạc bộ dưới gầm đường cao tốc hay tại cuối đường bay tại sân bay, hay những nơi luôn ồn ào và không ảnh hưởng như vậy, có phải là một ý tưởng không. Những kiểu không gian đó, nơi không có người sinh sống, là nơi chúng ta nên mở những câu lạc bộ đêm. Hay kể cả bãi rác…

Cooper: Chính xác! Không có sự khác biệt giữa một bãi rác và một nhà kho, chúng hầu như là một.

GRAZ: Đặc biệt là con người…

Cooper: Đúng vậy!

GRAZ: Chỉ có ở LA!

Bạn có chơi nhạc nhiều trong nước trên khắp các bang hay không?

Cooper: Có, tôi chơi tại San Francisco và New York vài lần một năm. Nhưng nói thật, có rất nhiều buổi tiệc tuyệt vời đang diễn ra trên khắp nước Mỹ. Nó chỉ hơi ẩn so với các thành phố ven biển mà thôi.

GRAZ: Viên ngọc quý của lĩnh vực này nằm ở đâu? Đâu là thành phố bí mật có một cộng đồng đang nổi và có một buổi tiệc tuyệt vời mà bạn sẽ không nghĩ tới?

Cooper: Đó là một câu hỏi hay. Nơi đó có tồn tại. Tôi đã chơi một số buổi tiệc hay tại Phoenix. Tôi đã chơi một số buổi tiệc underground tại Miami cho một số bạn bè. Tôi luôn thấy bất ngờ. Tôi chưa đến nhiều nơi trong nước ngoài những thành phố lớn nhưng tôi biết có một nơi như vậy, tôi tin thế. Tôi đã nhìn thấy nó trên mạng! Tôi cần nghiên cứu cho mình.

GRAZ: Bạn cứ như người tin vào UFO vậy!

Cooper: Tôi thực sự muốn tin. Mỹ đang nổi lên, điều đó thật hào hứng.

GRAZ: Đúng vậy, tôi hi vọng thế! Tôi hi vọng thế! Là một trong những quốc gia phát triển nhất trên thế giới, bạn sẽ cho rằng nó có đủ nguyên liệu để làm được điều đó. Tôi biết điều này có thể gây tranh cãi nhưng hiện nay không có lý do nào để Mỹ không có được một cộng đồng tuyệt vời như thời nó có Paradise Garage, The Loft hay tương tự.

Cooper: Tôi cho rằng đang có chuyển biến, tôi cảm thấy những con sóng đang hình thành. Tôi nghĩ chúng tôi đã kiên nhẫn và cộng đồng đã lớn mạnh, tôi cho rằng hiện nay là thời điểm tốt để năng động và tham gia vào lĩnh vực nhạc dance tại Mỹ, bởi vì thay đổi là điều tất yếu. Nó sẽ diễn ra. Có cả một thế hệ mới gồm những người trẻ tuổi, hào hứng, và hiểu rằng thay đổi nằm trong tay họ. Nó là một phong trào tiến bộ. Bạn thấy tất cả những người này rời Mỹ để đến châu Âu làm việc. Điều đó cũng thú vị nhưng tại đây cũng có việc phải làm và tôi thấy rất hào hứng. Vì sao phải đến nơi khác đã được tạo dựng trong khi bạn có thể gây dựng nó tại đây?

GRAZ: Cùng với chủ đề này, có rất nhiều người đã rời Úc để tới Mỹ. Tôi đoán giới nhạc pop đang có nhiều người hơn.

Cooper: Đúng, và tôi hiểu được điều đó nếu bạn định sản xuất, sáng tác và có một công việc.

GRAZ: Nếu bạn muốn viết nhạc cho phim truyện hay viết nhạc cho Beyonce, toàn bộ hệ sinh thái đó nằm tại Mỹ và có thể hỗ trợ mọi điều khác. Nếu đây là nơi bạn có thể kiếm tiền ban ngày từ nghề nhạc, chắc hẳn nó cũng mang đến nhiều cơ hội cho các nhạc công để xây dựng một thứ văn hóa về đêm. Vậy tại sao những điều như vậy không diễn ra nhiều hơn tại LA? Tôi thấy hơi khó hiểu về điều đó.

Cooper: Tôi cho rằng có một niềm khao khát về điều đó. Nó ở đây, chắc chắn. LA có một bề dày lịch sử về nhạc dance và tôi cảm thấy có thể có một khoảng cách thế hệ và cần một khoảng thời gian để một làn sóng mới xuất hiện và kế tục những bậc tiền bối.

GRAZ: Theo bạn, những thứ phong phú giàu có nhất trong lịch sử câu lạc bộ tại LA là gì?

Cooper: Tôi luôn được nghe nhiều về văn hóa rave những năm 90 tại LA, khi người ta gọi tới các số máy và được chỉ đường qua điện thoại. Tôi được nghe rằng hàng ngàn người đã đến những buổi tiệc này và nó là một cuộc cách mạng văn hóa. Mỗi khi tôi có cơ hội gặp những người đã sống qua giai đoạn đó, tôi lại chiếm cả đêm của họ để hỏi han. Tôi là người như vậy. Nó có sức mê hoặc đối với tôi, thật khó để hình dung nó đã từng tồn tại so với những gì chúng ta đang trải qua hiện nay. Điều đó thật tuyệt vời. Đáng tiếc, tôi đã bỏ lỡ kỷ nguyên Sarcastic. Những đĩa nhạc của Mike Harvey đã truyền cho tôi rất nhiều cảm hứng, đúng là một giai đoạn lịch sử.

GRAZ: Nó đã được đề cập ít nhất 4 đến 5 lần như thời kỳ vàng son. John Kasuma cũng nói điều tương tự, anh ấy có những bản mix được gửi về Jakarta.

Cooper: Đúng vậy, thời đó thật nhiệt huyết. Tôi đã tìm kiếm trên mạng rất nhiều, tìm kiếm những tờ rơi và đĩa nhạc. Tôi từng rất muốn được tham gia vào kỷ nguyên đó. Tôi có rất nhiều người bạn mà cuộc sống của họ đã thay đổi nhờ những buổi diễn thâu đêm của Harvey. Tôi cho rằng nó phần nào đã tái thiết giới underground LA. Bằng không, có lẽ đã không có nhiều người quan tâm đến lĩnh vực này. Tôi chắc chắn coi đó là một giai đoạn huyền thoại.

GRAZ: Điều này đã được đề cập rất nhiều lần, tôi nghĩ chúng ta cần bắt đầu một làm một lá đơn để mời Harvey tham gia chương trình phát thanh này.

Cooper: Đúng thế!

GRAZ: Chắc chắn anh ấy sẽ từ chối. Có lẽ anh ấy sẽ chỉ nói không khi tôi hỏi cả chục lần.

Cooper: Đúng vậy, hãy cứ cố gắng. Tôi chỉ có thể tưởng tượng những câu chuyện của anh ấy mà thôi.

GRAZ: Tôi biết, có lẽ buổi phát thanh đó sẽ kéo dài 6 tiếng mất!

Cooper: Chuẩn!

GRAZ: Tình hình sản xuất của bạn thì sao? Bạn vừa mới làm một bản remix phải không?

Cooper: Đúng vậy, tôi vừa hoàn tất một bản remix khác cho DFA. Tôi đã làm một vài tác phẩm cho họ, việc đó rất thú vị. Tôi vừa mới làm một bản remix cho Eric Copeland, đến từ Bloodties và nó sẽ ra mắt vào một lúc nào đó. Tôi vừa gửi bản gốc (master) ngày hôm qua. Nhưng những bản remix rất thú vị bởi tôi không hề có kinh nghiệm sản xuất nhạc chính thức. Tôi không thực sự rành về việc mình đang làm cho nên những bản remix giống như những viên gạch, những bước đệm giúp tôi học cách mix nhạc. Nhưng tôi cũng biết rằng mình có thời gian, tôi sẽ không vội vàng và cho ra mắt một thứ mà tôi sẽ ghét nó trong vòng vài năm sau đó. Tôi biết mình vẫn cần học hỏi nhiều, do đó tôi không vội vàng phát hành đĩa dù tôi rất muốn như vậy. Tôi đã làm việc với rất nhiều ý tưởng và hy vọng rằng chúng sẽ sớm ra mắt.

GRAZ: Tôi cho rằng không học quá nhiều cũng là một ý tưởng hay. Tôi đã rơi vào cái bẫy đó khi tôi càng học nhiều về các phương pháp truyền thống, âm nhạc của tôi càng giống của ai đó. Còn nếu tôi càng tiếp cận một cách tự nhiên, nhạc của tôi rốt cuộc lại càng độc đáo.

Cooper: Chính xác! Rất nhiều người bạn nhạc công của tôi được đào tạo cổ điển nói với tôi rằng đôi khi kiến thức âm nhạc của họ lại cản trở họ trở nên khác biệt và sáng tạo. Như thể nó ngăn cản họ vậy. Tôi đã cho rằng đó là một vấn đề thú vị bởi vì tôi hoàn toàn có thể hình dung ra điều đó. Nếu bạn biết quá nhiều quy tắc, đó chắc chắn là một vấn đề. Nhưng, tôi thấy hào hứng, điều đó rất thú vị. Tôi cảm thấy tôi đang tìm kiếm phong cách riêng cho mình thông qua những bản remix này. Tuy nhiên cũng có khó khăn. Có hôm tôi cảm thấy mình làm việc hiệu quả, có hôm tôi nhìn chằm chằm vào màn hình và không thể làm gì cả rồi tự hỏi mình sao phải cố thế. Nhưng rồi một tuần sau, tôi sáng tác một bản nhạc chỉ trong một ngày và cảm thấy rất tuyệt vời. Tôi khá thất thường.

GRAZ: Nhưng tôi nghĩ đó là một phần của quá trình sáng tạo đối với rất nhiều người. Ngày hôm qua với tôi cũng thế. Tôi mất tám tiếng vào phiên bản đầu tiên, đưa nó cho một người, rồi họ quay lại và bảo rằng họ không thích và hãy thử làm cái khác. Thế là tôi làm lại trong 10 phút với những ý tưởng đơn giản hơn và vào phút cuối cùng tôi đã thêm một phần nữa để đề phòng, việc đó chỉ mất có 30 giây. Tôi gửi nó tới một người mới, người cuối cùng phải đánh giá nó, và họ đã chọn cái chỉ mất có 30 giây và nói rằng: Cái này quá tuyệt, chúng tôi sẽ dùng nó cho mọi việc! Tôi đã lãng phí cả ngày để tạo ra thứ kia.

Dù sao thì, hãy cùng chơi một số bản nhạc! Ngay bây giờ, Cooper sẽ chơi một số bản thu âm cho chúng ta và cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đến tham gia chương trình.

Cooper: Cảm ơn bạn rất nhiều đã mời tôi tham gia.

GRAZ: Nếu mọi người muốn tìm hiểu về bạn, họ có thể tìm ở đâu?

Cooper: Họ có thể tìm tôi trên Facebook, Twitter, và tất cả những mạng xã hội khác dưới tên của tôi: Cooper Saver. Bạn sẽ không tìm nhầm người, chẳng ai có cái tên kỳ cục như tôi.

GRAZ: Đúng là kỳ cục thật! Tôi từng nghĩ đó là một cái tên bịa!

Cooper: Ai cũng nghĩ thế cả! Mỗi khi tôi xuất hiện trên danh sách của một chương trình hay thứ gì đó, tôi luôn được hỏi đó có phải là tên thật hay không. Nhưng nó là hàng thật đó.

GRAZ: Anh ấy đúng là một saver, life saver (người cứu cánh cuộc đời)! Tại sao đó không phải là tên DJ của bạn?

Cooper: Tôi đã nghe nó quá nhiều hồi lớp ba rồi.

GRAZ: Hẳn là vậy, được đấy! Flavor Saver! Thôi được! Chúng ta sẽ chơi một số đĩa nhạc! Color số này xin được tạm dừng ở đây, chào tạm biệt! Trực tiếp từ LA!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Color Transmit © 2017